Cựu Thanh niên xung phong

MÙA HOA LỬA NĂM ẤY

An Giang02/07/2026Xã đoàn Tân Hiệp (Xã đoàn Tân Hiệp)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy đến sớm hơn mọi năm. Cái nắng như đổ lửa phủ kín con đường làng, làm cho những hàng phượng vĩ ven trường bỗng trở nên rực rỡ đến chói mắt. Hoa phượng nở đỏ rực, từng cánh hoa rơi lả tả như những đốm lửa nhỏ, cháy lên trong ký ức của những cô cậu học trò cuối cấp. Minh đứng dưới gốc phượng già, tay cầm cuốn sổ lưu bút đã nhàu góc. Cậu không biết mình đã đứng đó bao lâu, chỉ biết rằng mỗi lần gió thổi, cánh phượng rơi xuống vai, lòng cậu lại nhói lên một cảm giác khó gọi tên. “Minh!” Tiếng gọi quen thuộc khiến cậu quay lại. Lan đang chạy đến, mái tóc dài buộc cao đung đưa theo từng bước chân. Khuôn mặt cô lấm tấm mồ hôi, nhưng nụ cười thì vẫn sáng như nắng. “Cậu đứng đây từ nãy giờ à?” Lan hỏi. Minh gật đầu, rồi đưa cuốn sổ cho Lan. “Cậu viết cho mình đi.” Lan nhận lấy, khẽ lật từng trang. Những dòng chữ nguệch ngoạc, những lời chúc, những lời hứa hẹn... tất cả như gom lại cả một quãng đời học trò. “Viết gì bây giờ nhỉ?” Lan khẽ cười. “Viết gì cũng được… miễn là đừng quên mình.” Lan khựng lại một chút, rồi cúi xuống viết. Minh nhìn nghiêng gương mặt cô, lòng bỗng thấy lạ lùng. Hình như có điều gì đó cậu muốn nói từ lâu, nhưng lại không đủ can đảm. Một cánh phượng rơi xuống trang giấy. Lan dừng bút, ngẩng lên nhìn Minh. “Cậu có bao giờ nghĩ… sau này tụi mình sẽ thế nào không?” Minh im lặng. Câu hỏi đó, cậu đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần. “Tớ… không biết.” Minh nói khẽ. “Có lẽ… mỗi người một nơi.” Lan khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng buồn. “Ừ, chắc vậy.” Không ai nói thêm gì. Chỉ có tiếng ve kêu râm ran, như kéo dài mãi một bản nhạc chia tay không hồi kết. Những ngày cuối cùng của năm học trôi qua nhanh như một giấc mơ. Lễ bế giảng diễn ra trong cái nắng gay gắt của tháng năm. Sân trường đông nghịt, tiếng cười nói xen lẫn những giọt nước mắt. Minh đứng giữa đám bạn, nhưng lại cảm thấy mình lạc lõng. Cậu nhìn quanh, tìm kiếm một gương mặt quen thuộc. Lan đứng ở góc sân, đang chụp ảnh cùng nhóm bạn. Áo dài trắng bay nhẹ trong gió, nổi bật giữa màu đỏ của hoa phượng. Minh muốn bước đến, nhưng chân cậu như bị giữ lại. “Ê, đi chụp ảnh không?” Tuấn vỗ vai Minh. “Ừ… đi.” Những bức ảnh được chụp vội. Ai cũng cười thật tươi, như muốn giữ lại khoảnh khắc này mãi mãi. Nhưng Minh biết, không có gì có thể dừng lại. Buổi lễ kết thúc, mọi người bắt đầu chia tay nhau. “Nhớ giữ liên lạc nha!” “Đừng quên tụi này đó!” “Lên thành phố rồi nhớ về thăm!” Những câu nói cứ lặp đi lặp lại, nhưng ai cũng hiểu, có những người sẽ không còn gặp lại. Minh bước ra cổng trường, lòng nặng trĩu. “Minh!” Cậu quay lại. Lan đang đứng đó, tay cầm cuốn sổ lưu bút. “Tớ… trả cậu nè.” Minh nhận lấy, tay hơi run. “Cậu… đọc chưa?” Lan hỏi. “Chưa.” “Vậy… khi nào nhớ tớ thì hãy đọc.” Minh nhìn Lan, muốn nói điều gì đó, nhưng lại thôi. “Lan này…” “Hả?” “Sau này… nếu gặp lại… cậu có nhận ra tớ không?” Lan cười, ánh mắt long lanh. “Ngốc quá. Sao lại không?” Minh cũng cười, nhưng trong lòng lại thấy nhói. “Ừ… vậy là được rồi.” Một cơn gió thổi qua, mang theo những cánh phượng rơi đầy mặt đất. Hai người đứng đó, giữa mùa hoa lửa, giữa những điều chưa nói thành lời. Mười năm sau. Minh trở về quê vào một ngày hè. Con đường làng vẫn vậy, chỉ có cậu là đã khác. Cây phượng trước cổng trường vẫn còn đó, nhưng đã già hơn. Những cánh hoa vẫn đỏ rực, như chưa từng thay đổi. Minh bước vào sân trường. Mọi thứ vừa quen, vừa lạ. Cậu dừng lại dưới gốc phượng, nơi năm xưa mình từng đứng. Bất chợt, cậu nhớ đến cuốn sổ lưu bút. Minh mở ba lô, lấy ra cuốn sổ đã cũ. Cậu lật đến trang của Lan. Dòng chữ nắn nót hiện ra: “Minh à, nếu một ngày nào đó cậu đọc được những dòng này, có lẽ chúng ta đã đi rất xa rồi. Tớ không biết tương lai sẽ thế nào, chỉ mong rằng khi nhớ lại, cậu sẽ mỉm cười. Cảm ơn cậu vì đã ở bên tớ trong những năm tháng đẹp nhất. Nếu có thể, tớ mong một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp lại dưới gốc phượng này. Lan” Minh khẽ thở dài, lòng dâng lên một nỗi buồn man mác. “Cậu vẫn giữ nó à?” Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. Minh quay lại. Lan đứng đó. Vẫn là nụ cười ấy, vẫn là ánh mắt ấy, chỉ có thời gian là đã in dấu trên gương mặt. “Lan…” Hai người nhìn nhau, như không tin vào mắt mình. “Cậu… về khi nào?” Minh hỏi. “Mới hôm qua.” Lan đáp. “Tớ về thăm nhà… và tiện ghé trường.” Minh cười. “Trùng hợp thật.” Lan nhìn quanh, rồi lại nhìn Minh. “Không hẳn là trùng hợp đâu.” “Sao cơ?” “Tớ vẫn giữ lời hứa.” Minh sững lại. Lan bước đến gần hơn. “Tớ nói rồi mà… nếu có thể, tớ muốn gặp lại cậu dưới gốc phượng này.” Minh không nói gì, chỉ nhìn Lan. Cả hai cùng cười. Một cơn gió thổi qua, mang theo những cánh hoa phượng rơi xuống, như năm nào. “Minh này…” Lan khẽ nói. “Hả?” “Lần này… cậu có định nói điều gì không?” Minh im lặng một lúc, rồi hít một hơi thật sâu. “Có.”Lan nhìn cậu, chờ đợi. Minh mỉm cười. “Tớ đã muốn nói điều này từ rất lâu rồi…” Câu nói ấy tan vào trong tiếng ve, trong sắc đỏ của hoa phượng, trong mùa hè không bao giờ cũ. Và lần này, Minh đã không để lỡ. Mùa hoa lửa năm ấy đã qua đi từ lâu. Nhưng với Minh và Lan, nó chưa bao giờ kết thúc. Bởi có những điều, dù thời gian có trôi qua bao lâu, vẫn luôn cháy mãi như những cánh phượng đỏ rực của một thời tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn