Mùa Hoa Lửa Nở
Mỗi năm, khi tháng Bảy về, ngọn đồi sau làng lại đỏ rực màu hoa lửa. Không ai trồng, cũng chẳng ai chăm, nhưng loài hoa ấy vẫn nở bền bỉ giữa gió núi và nắng gắt, như một lời nhắc về những năm tháng chiến tranh đã đi qua nơi này.
Lan theo bà ngoại lên đồi từ nhỏ. Khi ấy em chỉ thấy hoa đẹp mà không hiểu vì sao bà lại lặng người mỗi lần đứng trước những nấm mộ trắng. Bà chỉ nói khẽ: “Hoa này nở để nhớ những người đã nằm lại.” Câu nói ấy theo Lan lớn lên, trở thành một ký ức không thể quên.
Nhiều năm sau, Lan trở thành cô giáo làng. Mỗi dịp tháng Bảy, em dẫn học sinh lên đồi thắp hương. Giữa sắc đỏ của hoa lửa, các em ngây thơ hỏi vì sao hoa lại có tên như vậy. Lan mỉm cười, nói rằng đó là ngọn lửa của lòng dũng cảm và sự hy sinh, không bao giờ tắt.
Chiều xuống, gió thổi qua làm hoa rung lên như những đốm lửa nhỏ. Lan đứng lặng, cảm nhận rõ ràng rằng ký ức về những người đã ngã xuống vẫn còn ở lại nơi này, trong đất, trong gió và trong màu hoa không bao giờ tàn.



