Cựu chiến binh

MÙA HOA LỬA Ở QUẾ SƠN

Tháng 9 năm 1973, mảnh đất Quế Sơn – Quảng Nam vẫn còn nồng nặc mùi khói súng. Những cánh rừng già bị bom đạn cày xới, đất đỏ quạch như thấm máu bao người đã ngã xuống. Ở đó, có những người lính trẻ, mang theo tuổi đôi mươi, mang theo cả ước mơ dang dở của một thời chưa kịp sống trọn. Ông Hương khi ấy mới gần hai mươi tuổi. Anh nhập ngũ từ miền Bắc, theo đơn vị hành quân vào Nam sau nhiều tháng huấn luyện gian khổ. Ngày đặt chân tới Quế Sơn, anh chỉ kịp nhìn quanh một lượt: núi đồi trùng điệp, l

Thái Nguyên01/04/2026Liễu Văn Chu (xã Nam Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 9 năm 1973, mảnh đất Quế Sơn – Quảng Nam vẫn còn nồng nặc mùi khói súng. Những cánh rừng già bị bom đạn cày xới, đất đỏ quạch như thấm máu bao người đã ngã xuống. Ở đó, có những người lính trẻ, mang theo tuổi đôi mươi, mang theo cả ước mơ dang dở của một thời chưa kịp sống trọn.

Ông Hương khi ấy mới gần hai mươi tuổi. Anh nhập ngũ từ miền Bắc, theo đơn vị hành quân vào Nam sau nhiều tháng huấn luyện gian khổ. Ngày đặt chân tới Quế Sơn, anh chỉ kịp nhìn quanh một lượt: núi đồi trùng điệp, làng mạc tiêu điều, và phía xa là những vệt khói mỏng bốc lên từ những trận càn vừa kết thúc.

“Chúng ta sẽ ở đây,” tiểu đội trưởng nói, giọng trầm nhưng dứt khoát. “Nhiệm vụ là bám trụ, trinh sát và sẵn sàng chiến đấu.”

Những ngày đầu, Ông Hương cùng đồng đội làm quen với địa hình. Ban ngày, họ ẩn mình trong hầm, trong lùm cây rậm rạp. Ban đêm, họ len lỏi qua những con đường mòn, theo dõi động tĩnh của địch. Có những đêm mưa rừng xối xả, nước ngập đến đầu gối, vậy mà họ vẫn phải giữ im lặng tuyệt đối, từng bước chân như hòa vào bóng tối.

Một lần, tổ của anh được giao nhiệm vụ trinh sát khu vực ven đồi, nơi địch thường xuyên tổ chức tuần tra. Họ xuất phát khi trời vừa sập tối. Gió rừng thổi hun hút, lá cây xào xạc như thì thầm điều gì đó khó đoán.

“Cẩn thận, đoạn này hay có phục kích,” một đồng đội khẽ nhắc.

Ông Hương gật đầu, tay siết chặt khẩu súng. Tim anh đập nhanh, nhưng ánh mắt lại sáng lên đầy quyết tâm. Đây không còn là cậu thanh niên mới rời quê nữa, mà là một người lính thực thụ, đang bước vào thử thách của chiến tranh.

Đêm ấy, họ phát hiện một toán lính địch đang đóng quân tạm thời. Tổ trinh sát nhanh chóng ghi nhận vị trí, số lượng, hướng di chuyển. Khi rút về, bất ngờ một loạt đạn xé toang màn đêm. Địch đã phát hiện ra họ.

“Rút nhanh!” tiếng tiểu đội trưởng vang lên.

Cả tổ lập tức tản ra, vừa chạy vừa lợi dụng địa hình để tránh đạn. Đạn bay vèo vèo trên đầu, đất đá tung lên từng mảng. Đồng Hương ngã nhào xuống một hố bom cũ, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng anh không cho phép mình chùn bước. Anh bò lên, tiếp tục bám theo đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn