Mùa hoa năm ấy
Những bông hoa dại gợi lại ký ức về một thời bình yên đã xa. Có những vẻ đẹp chỉ có thể giữ lại trong ký ức.

Một lần hành quân qua vùng đồi, anh bắt gặp những bụi hoa dại nở rực rỡ giữa đất khô cằn.
Màu hoa nổi bật đến mức khiến anh phải dừng lại nhìn. Giữa chiến tranh, vẻ đẹp ấy trở nên gần như không thuộc về nơi này.
Anh nhớ đến mùa hoa năm ấy ở quê – khi mọi thứ còn yên bình, khi anh còn là một chàng trai chưa biết đến chiến tranh.
Có những điều tưởng chừng rất bình thường, nhưng khi mất đi rồi, mới thấy quý giá đến nhường nào.
Anh không hái hoa, chỉ đứng nhìn thật lâu, rồi lặng lẽ bước tiếp.
Bởi anh hiểu, có những vẻ đẹp không phải để giữ lại, mà để nhớ.



