Cựu chiến binh

MÙA KHÔ NĂM ẤY, ANH MÃI MÃI TUỔI HAI LĂM

"Tuổi 25 của anh đã gửi lại vĩnh viễn giữa cánh rừng mùa khô năm ấy. Ngày 5 tháng 11 năm 1974, khi chiến dịch lớn đang rục rịch chuẩn bị cho một mùa xuân toàn thắng, người lính trinh sát Hà Ngọc Tuyến (sinh năm 1949) đã lấy thân mình thu hút hỏa lực địch, bảo vệ an toàn kho vũ khí bí mật. Anh ngã xuống khi tuổi đời đẹp nhất, để lại một bản tình ca kiêu hãnh về lòng yêu nước tạc vào thế kỷ..."

Gia Lai05/05/2026Cao Thanh An (Chi đoàn Định Tân - Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu tháng 11 năm 1974, Tây Nguyên và dải đất miền Trung bắt đầu bước vào mùa khô. Gió hanh hao thổi dọc những cánh rừng khộp trút lá. Đó cũng là thời điểm bộ đội ta đang gấp rút chuẩn bị lương thảo, đạn dược, âm thầm tạo thế trận cho những chiến dịch lớn mang tính bước ngoặt.

Hà Ngọc Tuyến, chàng trai sinh năm 1949, lúc bấy giờ là một chiến sĩ trinh sát trẻ tuổi nhưng vô cùng mưu trí, nhanh nhẹn. Đôi chân anh đã luồn lách qua không biết bao nhiêu bốt đồn, bao nhiêu bãi mìn của địch để vẽ nên những tấm bản đồ đẫm mồ hôi và máu. Ở đơn vị, Tuyến nổi tiếng với nụ cười hiền khô và tài thổi sáo bằng lá rừng, xua tan đi cái căng thẳng tột độ sau mỗi chuyến xuyên đêm rình địch.

Chiều ngày 5 tháng 11 năm 1974, đơn vị của Tuyến nhận nhiệm vụ bảo vệ một bãi giấu vũ khí và trạm phẫu thuật tiền phương nằm sâu trong một thung lũng hẹp. Bất ngờ, một toán thám báo địch đánh hơi được dấu vết. Chúng lập tức gọi trực thăng quần thảo và điều một đại đội bộ binh càn quét dữ dội vào khu vực thung lũng.

Tình thế vô cùng ngặt nghèo. Trong trạm phẫu thuật lúc đó có hàng chục thương binh nặng không thể di chuyển nhanh, và kho vũ khí nếu bị phát hiện sẽ là một tổn thất không thể bù đắp cho chiến dịch sắp tới.

"Phải đánh lạc hướng chúng bằng mọi giá!" – Chớp thời cơ, Hà Ngọc Tuyến cùng hai đồng chí trong tổ trinh sát quyết định tách đội hình. Tuyến vỗ vai người đồng đội trẻ tuổi nhất: “Cậu chạy về báo Ban chỉ huy tổ chức sơ tán thương binh, để bọn này kéo chúng về mỏm đồi C”.

Nói rồi, Tuyến ôm khẩu AK, nhét thêm vài quả lựu đạn vào bao xe, lao vút về phía sườn đồi đối diện. Anh chủ động nổ súng ròn rã, liên tục di chuyển để tạo cảm giác quân số ta ở hướng đó rất đông. Bị thu hút bởi hỏa lực bất ngờ, toàn bộ đội hình càn quét của địch chuyển hướng, điên cuồng vây ráp về phía mỏm đồi C.

Tuyến thoắt ẩn thoắt hiện giữa những gốc cây rừng cháy đen vì bom napalm, kiên cường đánh trả từng đợt tiến công của địch. Những loạt đạn chính xác của người lính trinh sát khiến kẻ thù chùn bước. Thời gian từng phút trôi qua, trạm phẫu thuật và kho vũ khí phía sau lưng anh đang dần được di dời đến nơi an toàn.

Nhưng rồi, một loạt đạn pháo cối của địch trút xuống gầm gào. Một mảnh pháo xé nát bầu không khí, găm thẳng vào ngực người chiến sĩ trẻ. Trận địa mỏm đồi C đột ngột im tiếng súng. Ngày 5 tháng 11 năm 1974, chàng trai 25 tuổi Hà Ngọc Tuyến đã thanh thản nhắm mắt, máu anh nhuộm đỏ những chiếc lá khô xạc xào trong gió.

Đồng đội sau đó đã quay lại, ôm lấy thi hài anh giữa khói bụi mịt mù. Lời hứa về ngày giải phóng anh chưa kịp thấy, nhưng chính sự hy sinh kiêu hãnh của những người như Tuyến đã lót đường cho đoàn quân tiến lên trong mùa xuân đại thắng năm sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MÙA KHÔ NĂM ẤY, ANH MÃI MÃI TUỔI HAI LĂM | Câu chuyện thời hoa lửa