Mùa khoai trên đất cát
Mùa khoai trên đất cát
Ở một làng ven biển Quảng Bình, mẹ Lê Thị Huệ sống bằng mấy sào đất cát. Mùa màng khó khăn, mẹ thường trồng khoai, trồng lạc để nuôi gia đình.
Hai người con trai của mẹ cùng lên đường chiến đấu. Trước ngày đi, mẹ luộc một nồi khoai nhỏ, chia cho mỗi con một phần.
Mẹ dặn: “Đi xa thì nhớ quê mình. Khi nào thắng trận, về mẹ lại luộc khoai cho ăn.”
Lời hẹn giản dị ấy trở thành ký ức cuối cùng.
Người con cả hy sinh. Người con thứ cũng mãi mãi nằm lại chiến trường.
Sau ngày nhận tin, mẹ vẫn ra ruộng. Bà con thương mẹ, muốn làm thay, nhưng mẹ lắc đầu: “Ruộng còn đó, mình phải làm.”
Mỗi mùa khoai đến, mẹ lại lựa những củ lớn nhất đặt lên bàn thờ.
Mẹ nói với con cháu: “Các chú ngày trước thích khoai nướng lắm.”
Nhiều năm trôi qua, mái tóc mẹ bạc trắng. Nhưng mỗi mùa khoai trên vùng đất cát, câu chuyện về người mẹ vẫn được kể lại như một lời nhắc rằng phía sau mỗi người lính ra trận luôn có một người mẹ âm thầm chờ đợi.



