Mùa lúa chín trên ruộng bậc thang
Mỗi độ thu về, Sùng Đô lại khoác lên mình màu vàng óng của những thửa ruộng bậc thang trải dài trên sườn núi. Giữa núi rừng Tây Bắc hùng vĩ, mùa lúa chín không chỉ mang đến niềm vui no đủ mà còn gợi nhắc về những năm tháng gian khó mà thế hệ cha anh đã từng trải qua.
Trong bản có bà Mùa Thị Dợ – một người phụ nữ dân tộc Mông đã gắn bó cả cuộc đời với ruộng nương vùng cao. Dù tuổi đã cao nhưng bà vẫn thường kể cho con cháu nghe về những ngày đầu khai hoang ruộng bậc thang nơi núi đá cheo leo.
Ngày ấy, cuộc sống của người dân Sùng Đô vô cùng vất vả. Đồng bào chủ yếu làm nương trên núi cao nên thường xuyên thiếu ăn khi mất mùa. Muốn có ruộng nước để trồng lúa, bà con phải cùng nhau đào đất, đắp bờ và dẫn nước từ những con suối xa về bản.
Công việc vô cùng nặng nhọc. Những người đàn ông dùng cuốc đào đất từ sáng sớm đến tối muộn, còn phụ nữ thì gùi đất, mang đá và nấu cơm cho mọi người giữa núi rừng lạnh giá. Có những ngày trời mưa lớn, đất đá sạt xuống làm hỏng hết công sức của cả bản, nhưng không ai bỏ cuộc.
Bà Dợ kể rằng khi ấy ai cũng tin rằng chỉ cần đồng lòng thì cuộc sống sẽ đổi thay. Chính vì vậy, dù khó khăn đến đâu, bà con vẫn động viên nhau tiếp tục làm ruộng.
Sau nhiều tháng vất vả, những thửa ruộng bậc thang đầu tiên cũng được hoàn thành. Ngày nước dẫn về ruộng, cả bản vui như có hội. Những người già xúc động nhìn dòng nước chảy qua các bờ ruộng mới đắp, còn trẻ em thì chạy nhảy khắp nơi trong tiếng cười rộn rã.
Mùa lúa đầu tiên tuy chưa được nhiều nhưng đó là thành quả của sự đoàn kết và quyết tâm của cả bản làng. Từ đó, cuộc sống của người dân dần ổn định hơn. Những cánh đồng bậc thang không chỉ mang lại lương thực mà còn trở thành biểu tượng đẹp của quê hương vùng cao Tây Bắc.
Ngày nay, đứng trên những sườn núi nhìn xuống ruộng bậc thang vàng óng mùa lúa chín, em càng thêm khâm phục ý chí và nghị lực của thế hệ đi trước. Chính đôi bàn tay cần cù của họ đã biến núi rừng hoang sơ thành những cánh đồng đẹp như tranh.
Câu chuyện của bà Mùa Thị Dợ giúp em hiểu rằng thành quả hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là kết tinh của sự đoàn kết, lòng kiên trì và tinh thần vượt khó của biết bao người dân vùng cao Sùng Đô.
Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng em cần biết trân trọng công sức của cha ông, cố gắng học tập và góp phần giữ gìn vẻ đẹp quê hương để những mùa vàng trên ruộng bậc thang mãi mãi là niềm tự hào của Sùng Đô.



