Bài viết

Mùa Lúa Chờ Con

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngoài quê, mẹ của Hiển vẫn đều đặn ra đồng mỗi sáng. Bà nói với hàng xóm rằng phải giữ ruộng tốt để ngày con trai trở về còn có cái ăn.

Năm ấy mất mùa vì bão lớn, nhiều người bỏ hoang ruộng đất. Riêng mẹ Hiển vẫn cặm cụi cấy lúa một mình. Bàn tay bà chai sần, lưng còng xuống theo năm tháng.

Mỗi lần nhận thư con, bà đều đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Hiển thường viết rằng ngoài mặt trận anh nhớ nhất mùi rơm mới và tiếng mẹ gọi về ăn cơm.

Một chiều cuối năm, đơn vị báo tin Hiển hy sinh. Người trong làng lo bà không chịu nổi cú sốc ấy. Nhưng sáng hôm sau, bà vẫn lặng lẽ ra đồng.

Có người hỏi vì sao bà còn làm lụng vất vả như vậy, bà chỉ nhìn cánh đồng đang thì con gái rồi đáp: “Con tôi không về nữa, nhưng đất nước này còn nhiều người con khác.”

Mùa lúa năm ấy chín vàng rực dưới nắng. Trên cánh đồng quê nghèo, tình yêu nước của những người mẹ âm thầm mà bền bỉ như chính hạt lúa nuôi lớn bao thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn