Mùa Lúa Chờ Con - Mẹ Phạm Thị Lạc
Có những người mẹ đi qua chiến tranh bằng sự lặng im. Không tiếng súng, không quân hàm, không những tấm huân chương trên ngực áo. Điều họ mang theo suốt cuộc đời là đôi vai gầy gánh cả gia đình và một trái tim luôn hướng về những người con nơi tiền tuyến. Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Lạc, sinh năm 1908, quê tại xã Tràng An, huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh, là một người mẹ như thế. Cuộc đời mẹ là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, góp phần làm nên bản hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Na
Có những người mẹ đi qua chiến tranh bằng sự lặng im. Không tiếng súng, không quân hàm, không những tấm huân chương trên ngực áo. Điều họ mang theo suốt cuộc đời là đôi vai gầy gánh cả gia đình và một trái tim luôn hướng về những người con nơi tiền tuyến.
Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Lạc, sinh năm 1908, quê tại xã Tràng An, huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh, là một người mẹ như thế. Cuộc đời mẹ là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, góp phần làm nên bản hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng Thời Hoa Lửa.
Lớn lên trên vùng quê Tràng An giàu truyền thống cách mạng, mẹ Phạm Thị Lạc gắn bó với ruộng đồng từ thuở nhỏ. Những cánh đồng lúa xanh mướt, những con đường làng rợp bóng tre và tiếng gà gáy mỗi sớm mai đã nuôi dưỡng tuổi thơ của mẹ.
Cuộc sống của người nông dân vốn chẳng dễ dàng. Mưa nắng thất thường, mùa màng phụ thuộc vào đất trời. Nhưng mẹ vẫn luôn tin rằng chỉ cần chăm chỉ lao động, yêu thương gia đình và sống ngay thẳng thì sẽ vượt qua mọi khó khăn.
Các con của mẹ lớn lên trong những câu chuyện về quê hương, về truyền thống giữ nước của cha ông. Mẹ thường căn dặn:
"Làm người phải biết sống có nghĩa, có tình. Khi đất nước cần thì đừng bao giờ quay lưng."
Những lời dạy mộc mạc ấy đã theo các con suốt những năm tháng trưởng thành.
Rồi chiến tranh bùng nổ.
Tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên khắp làng quê Đông Triều. Những chàng trai tuổi đôi mươi lần lượt khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Những người con của mẹ cũng tình nguyện bước vào hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Ngày tiễn con ra trận, mẹ không khóc.
Mẹ lặng lẽ gói cho con nắm cơm, vài củ khoai và chiếc khăn tay tự may. Trước giờ chia tay, mẹ nắm lấy đôi bàn tay đã chai sần của con và khẽ nói:
"Con hãy sống xứng đáng với quê hương. Mẹ sẽ đợi ngày các con chiến thắng trở về."
Từ ngày ấy, ngôi nhà nhỏ chỉ còn lại tiếng guồng nước và bóng người mẹ cặm cụi trên đồng.
Ban ngày, mẹ làm ruộng. Ban đêm, mẹ tham gia các công việc phục vụ hậu phương kháng chiến, góp từng đấu thóc, từng bó rau, từng tấm áo gửi ra tiền tuyến. Mỗi khi nhận được thư con, mẹ lại đọc đi đọc lại đến thuộc lòng, coi đó là niềm an ủi lớn nhất.
Nhưng chiến tranh luôn khốc liệt hơn mong đợi.
Một ngày, rồi thêm một ngày nữa...
Những tờ giấy báo tử lần lượt được gửi về.
Những người con mà mẹ hết mực yêu thương đã anh dũng hy sinh để bảo vệ nền độc lập của dân tộc.
Nỗi đau ấy khiến mái tóc người mẹ bạc trắng theo năm tháng.
Có những mùa lúa chín, mẹ vẫn quen nhìn ra đầu làng như chờ bóng dáng các con trở về sau mỗi vụ gặt. Nhưng con đường quê chỉ còn tiếng gió và mùi rơm mới.
Người dân trong làng thường thấy mẹ lặng lẽ chăm sóc bàn thờ các con. Mỗi nén hương được thắp lên không chỉ là nỗi nhớ, mà còn là niềm tự hào về những người con đã sống trọn lời thề với Tổ quốc.
Khi có người chia sẻ nỗi đau, mẹ chỉ nhẹ nhàng nói:
"Mẹ nhớ các con mỗi ngày. Nhưng nếu được chọn lại, mẹ vẫn sẽ động viên các con lên đường, vì đất nước phải có hòa bình."
Đó là lời nói giản dị nhưng chứa đựng sự hy sinh cao cả của một người mẹ Việt Nam.
Ngày non sông thống nhất, tiếng súng đã lùi vào quá khứ. Quê hương Tràng An đổi thay từng ngày với những cánh đồng no ấm và những con đường mới. Mẹ vẫn sống bình dị như thuở nào, gìn giữ từng tấm ảnh, từng kỷ vật của các con như báu vật của gia đình.
Để ghi nhận những cống hiến và hy sinh to lớn ấy, năm 1996, Đảng và Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Danh hiệu ấy là sự tri ân đối với người mẹ đã hiến dâng những điều thiêng liêng nhất của cuộc đời mình cho Tổ quốc, đồng thời cũng là sự tôn vinh hàng triệu người mẹ Việt Nam đã âm thầm góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.
Hôm nay, trên quê hương Tràng An, Đông Triều, những cánh đồng lúa vẫn xanh theo từng mùa, mang theo hơi thở của cuộc sống thanh bình. Mỗi mùa lúa chín như gợi nhắc về Mẹ Phạm Thị Lạc – người mẹ đã dành cả cuộc đời để gieo những hạt giống của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của niềm tin vào tương lai.
Thời hoa lửa đã khép lại, nhưng câu chuyện về Mẹ Phạm Thị Lạc vẫn còn mãi trong lòng quê hương. Đó là câu chuyện của một người mẹ nông dân bình dị, đã biến tình yêu dành cho các con thành tình yêu dành cho Tổ quốc, để những mùa lúa hôm nay được chín vàng trong hòa bình, độc lập và tự do.



