Bài viết

MÙA LỬA TRÊN ĐỒNG NƯỚC AN GIANG

sưu tầm

An Giang10/04/2026Đoàn xã Thạnh Đông (Đoàn xã Thạnh Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa nước nổi năm ấy, An Giang không còn là miền đất yên bình như trong ký ức của Ngọc. Dòng nước vẫn dâng lên theo con nước từ thượng nguồn, vẫn mang theo phù sa và những đám lục bình tím trôi lững lờ, nhưng trên cao, bầu trời không còn trong xanh. Những tiếng máy bay gầm rú xé tan không gian, để lại sau đó là những cột khói đen cuộn lên từ cánh đồng xa.

Ngọc ngồi trên chiếc xuồng nhỏ, tay chống mái chèo, mắt nhìn xa xăm. Cô mới mười tám tuổi, cái tuổi lẽ ra chỉ biết đến những buổi chợ quê và mùa cá linh về, vậy mà giờ đây lại quen dần với tiếng súng, tiếng bom. Chiếc xuồng của cô không chỉ chở cá, mà còn chở những gói hàng nhỏ — khi là thuốc men, khi là thư từ — gửi cho những người đang bám trụ trong rừng tràm.

Nam đã rời làng vào một buổi sáng đầy sương. Anh không nói nhiều, chỉ dặn Ngọc giữ gìn sức khỏe rồi quay lưng bước đi. Ngọc đứng bên bến nước, nhìn theo bóng anh khuất dần sau rặng dừa nước. Cô không khóc, chỉ thấy lòng mình trống trải như mặt sông lúc nước ròng.

Từ ngày đó, Ngọc bắt đầu những chuyến đi trong im lặng.

Ban ngày, cô vẫn là cô gái chài lưới bình thường. Nhưng khi đêm xuống, dưới ánh trăng nhạt, chiếc xuồng nhỏ lại lặng lẽ rẽ nước, len qua những con rạch ngoằn ngoèo giữa rừng tràm. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy. Có lần, ánh đèn pha quét ngang mặt nước, cô phải nằm rạp xuống xuồng, nín thở giữa đám lục bình. Có lần, tiếng súng vang lên ngay phía trước, nước bắn tung tóe quanh mái chèo.

Nhưng Ngọc chưa từng quay đầu.

Bởi ở đâu đó trong những cánh rừng tối kia… có Nam.

Một đêm, khi gió thổi mạnh làm rừng tràm xào xạc, Ngọc chèo xuồng vào sâu hơn thường lệ. Không gian đặc quánh mùi khói. Cô vừa cập vào một gốc tràm lớn thì nghe thấy tiếng động phía sau.

“Đừng sợ… là anh.”

Ngọc quay lại, tim như ngừng đập.

Nam đứng đó, người gầy đi nhiều, áo sờn rách, vai còn quấn băng. Ánh mắt anh vẫn sáng, nhưng đã nhuốm vẻ mệt mỏi của những tháng ngày chiến đấu.

“Anh còn sống…” Ngọc thì thầm.

Nam cười nhẹ: “Anh còn nợ em một lời hứa.”

Không có những cái ôm vội vã hay lời nói dài dòng. Giữa chiến tranh, gặp lại nhau đã là một điều kỳ diệu. Ngọc đưa cho anh túi cơm nắm còn ấm, còn Nam kể vội vài câu chuyện về đồng đội, về những trận càn vừa qua.

Họ chỉ có ít phút.

Trước khi rời đi, Nam nhìn Ngọc thật lâu:
“Ráng đợi. Hết chiến tranh… anh đưa em đi hết mùa nước nổi.”

Ngọc gật đầu. Lần này, cô không hỏi thêm gì nữa.

Những ngày sau đó, chiến sự càng ác liệt. Có những cánh rừng bị đốt cháy, những con rạch bị phong tỏa. Người trong làng dần rời đi, chỉ còn lại những mái nhà trống và những bến nước vắng lặng.

Ngọc vẫn ở lại.

Cô tiếp tục chèo xuồng, tiếp tục những chuyến đi trong đêm. Nhưng rồi một ngày, cô không còn nhận được tin tức gì từ Nam nữa.

Không thư. Không dấu hiệu.

Chỉ có sự im lặng kéo dài như dòng nước chảy vô tận.

Một buổi chiều, sau cơn mưa lớn, Ngọc ngồi bên bến sông. Nước đục ngầu, cuốn theo cành cây gãy và những mảnh tro tàn. Cô chợt nhận ra, chiến tranh không chỉ lấy đi nhà cửa mà còn có thể lấy đi cả những lời hứa.

Nhưng cô vẫn chờ.

Rồi chiến tranh cũng kết thúc.

Một buổi sáng, khi mặt trời lên trên cánh đồng đã xanh trở lại, Ngọc nghe tiếng gọi quen thuộc phía bến nước.

Cô quay lại.

Nam đứng đó.

Không còn băng bó, không còn bộ quân phục cũ kỹ. Anh vẫn gầy, nhưng nụ cười thì nguyên vẹn như ngày nào.

Ngọc bước tới, lần này không kìm được nước mắt. Nam nắm lấy tay cô, khẽ nói:
“Anh về rồi.”

Gió thổi nhẹ qua cánh đồng. Những đám lục bình trôi chậm trên mặt nước, tím cả một góc trời.

Chiếc xuồng nhỏ lại rẽ nước, như những ngày xưa. Nhưng lần này, không còn bóng tối, không còn nỗi sợ.

Chỉ còn hai con người… và một lời hứa đã đi qua khói lửa mà vẫn còn nguyên vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn