Bài viết

MÙA LỬA VIỆT BẮC (1)

MÙA LỬA VIỆT BẮC Tác giả: Nguyễn Minh Hùng – Lớp 11A8 Việt Bắc – miền đất của đại ngàn, của sương mù bảng lảng và những con đường mòn in dấu chân người lính. Những năm tháng chiến tranh, nơi đây không chỉ là chiến khu mà còn là nơi hun đúc nên những tâm hồn kiên cường, những tình cảm thiêng liêng nhất của con người. Trong một đơn vị nhỏ đóng quân giữa rừng sâu, có ba người lính trẻ: Lâm, Hòa và Quang. Họ đến từ ba miền quê khác nhau, mang theo những câu chuyện riêng, nhưng lại gặp nhau giữa thời

Đà Nẵng24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA LỬA VIỆT BẮC

Tác giả: Nguyễn Minh Hùng – Lớp 11A8

Việt Bắc – miền đất của đại ngàn, của sương mù bảng lảng và những con đường mòn in dấu chân người lính. Những năm tháng chiến tranh, nơi đây không chỉ là chiến khu mà còn là nơi hun đúc nên những tâm hồn kiên cường, những tình cảm thiêng liêng nhất của con người.

Trong một đơn vị nhỏ đóng quân giữa rừng sâu, có ba người lính trẻ: Lâm, Hòa và Quang. Họ đến từ ba miền quê khác nhau, mang theo những câu chuyện riêng, nhưng lại gặp nhau giữa thời “hoa lửa” – nơi cái chết và sự sống chỉ cách nhau trong gang tấc.

Lâm – người anh cả – ít nói, ánh mắt luôn xa xăm như chất chứa cả một bầu trời ký ức. Hòa lại khác, tiếng cười của anh trong trẻo như xua tan đi cái lạnh lẽo của núi rừng. Còn Quang – cậu lính trẻ – mang theo sự hồn nhiên của tuổi học trò, với những giấc mơ còn dang dở phía sau lưng.

Những ngày đầu ở chiến khu, họ chỉ là đồng đội. Nhưng rồi qua từng bữa cơm sẻ nửa, từng đêm nằm võng nghe tiếng côn trùng rả rích, tình cảm ấy dần trở thành tình đồng chí – thứ tình cảm được tôi luyện bằng gian khổ và hy sinh.

Một buổi chiều cuối đông, bầu trời Việt Bắc xám đục, mưa phùn rơi lất phất. Đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực qua con dốc đá hiểm trở – nơi thường xuyên bị máy bay địch oanh tạc. Ai cũng hiểu, chuyến đi ấy có thể là chuyến đi không trở lại.

Đêm xuống, họ xuất phát. Con đường rừng hun hút, bóng tối dày đặc như nuốt chửng mọi thứ. Chỉ có ánh đèn pin yếu ớt và nhịp thở gấp gáp của những người lính trẻ.

Bất ngờ, tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời. Bom rơi. Đất đá tung lên, khói bụi mịt mù. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Quang ngã xuống. Một mảnh bom găm vào chân khiến cậu không thể đứng dậy.

“Anh… em không đi được nữa…” – giọng Quang run rẩy, lạc đi trong tiếng nổ.

Không một giây chần chừ, Lâm và Hòa lao tới. Họ thay nhau cõng Quang, bước từng bước nặng nề giữa mưa bom bão đạn.

“Bỏ em lại… hai anh còn nhiệm vụ…” – Quang nghẹn ngào.

Lâm siết chặt vai cậu, giọng trầm nhưng kiên định: “Chúng ta là đồng đội. Đồng đội thì không bao giờ bỏ nhau.”

Hòa vẫn cười, nụ cười méo mó vì mệt và đau: “Ba đứa mình sống thì sống cùng nhau, chết… cũng không rời nhau.”

Mỗi bước đi là một lần đối mặt với tử thần. Nhưng kỳ lạ thay, chính trong giây phút cận kề cái chết ấy, họ lại cảm nhận rõ nhất ý nghĩa của sự sống – đó là được ở bên nhau, được nắm chặt tay nhau mà bước tiếp.

Cuối cùng, họ cũng về được điểm tập kết. Quang được cứu sống, nhưng ký ức về đêm mưa bom ấy mãi khắc sâu trong tim ba con người.

Chiến tranh rồi cũng qua đi. Nhiều năm sau, khi đất nước yên bình, họ gặp lại nhau. Những vết thương đã lành, nhưng ký ức thì không bao giờ phai.

Họ ngồi bên nhau, giữa một buổi chiều yên ả, nhắc lại những ngày tháng đã qua – những ngày mà tuổi trẻ của họ cháy lên như một ngọn lửa.

Lâm khẽ nói: “Chiến tranh lấy đi nhiều thứ… nhưng cũng cho ta một điều không gì thay thế được – đó là tình người.”

Hòa lặng im rồi cười nhẹ: “Có những thứ chỉ khi đi qua cái chết, người ta mới hiểu hết giá trị của nó.”

Quang nhìn xa xăm, giọng trầm xuống: “Nếu được chọn lại, em vẫn chọn đi cùng hai anh… giữa mùa lửa ấy.”

Gió chiều thổi qua, mang theo hương rừng quen thuộc. Việt Bắc vẫn đó, lặng lẽ và bao dung, như chứng nhân cho những tháng năm không thể nào quên.

Và có lẽ, như nhà văn Nguyễn Thi từng viết: “Không có gì quý hơn tình người trong lửa đạn.”
Hay như Tố Hữu đã từng khẳng định: “Có gì đẹp trên đời hơn thế – Người với người sống để yêu nhau.”

Tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm được sinh ra từ gian khổ và hy sinh – sẽ mãi là ngọn lửa bất diệt, sưởi ấm tâm hồn con người qua mọi thời đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn