Mùa mưa trên tuyến đường lửa
Năm 1969, trên một tuyến đường vận chuyển giữa chiến trường miền Trung, có một nữ thanh niên xung phong tên Trần Thị Vân.
Ngày ấy, Vân mới ngoài đôi mươi.
Cô rời quê nhà lên đường làm nhiệm vụ với hành trang chỉ là vài bộ quần áo đơn giản và một niềm tin rằng tuổi trẻ của mình cần được dành cho đất nước.
Công việc của Vân cùng đồng đội là bảo vệ, sửa chữa những đoạn đường bị bom đánh phá để các đoàn xe có thể tiếp tục đi qua.
Đó là một nhiệm vụ âm thầm nhưng vô cùng quan trọng.
Ban ngày, họ làm việc dưới cái nắng gay gắt.
Ban đêm, họ lại tiếp tục bên những hố bom còn nóng đất.
Có những ngày vừa sửa xong một đoạn đường, bom lại rơi xuống.
Mọi người lại phải bắt đầu từ đầu.
Một người bạn từng hỏi Vân:
"Sao cậu không sợ?"
Vân cười:
"Có sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì ai sẽ làm đường cho xe đi?"
Câu trả lời giản dị ấy thể hiện tinh thần của một thế hệ trẻ trong chiến tranh.
Họ không phải những con người không biết sợ.
Họ chỉ đặt trách nhiệm cao hơn nỗi sợ của bản thân.
Trong đội thanh niên xung phong của Vân có nhiều cô gái đến từ những vùng quê khác nhau.
Người từ miền Bắc.
Người từ vùng trung du.
Người từ những làng quê ven biển.
Họ xa lạ khi mới gặp nhau.
Nhưng sau những tháng ngày cùng sống, cùng làm việc, họ trở thành chị em.
Họ chia nhau từng bữa ăn.
Chia nhau từng gói thuốc.
Chia nhau cả những câu chuyện về gia đình.
Mỗi khi có thời gian nghỉ, Vân thường kể về mẹ.
Cô nói rằng mẹ mình hay lo lắng vì con gái đi xa.
Một người bạn hỏi:
"Bao giờ hòa bình, cậu muốn làm gì nhất?"
Vân suy nghĩ rồi trả lời:
"Tôi muốn về nhà, ăn một bữa cơm mẹ nấu."
Không phải điều gì lớn lao.
Chỉ là một bữa cơm gia đình.
Nhưng đó là ước mơ của rất nhiều người trong chiến tranh.
Một đêm mùa mưa, khi đơn vị đang sửa lại đoạn đường vừa bị phá hỏng, Vân phát hiện một người đồng đội bị thương.
Không chần chừ, cô cùng mọi người đưa bạn vào nơi an toàn.
Sau đó, Vân tiếp tục quay lại công việc.
Đất dưới chân còn lầy lội.
Mưa vẫn không ngừng rơi.
Nhưng không ai bỏ vị trí.
Bởi họ hiểu rằng phía sau con đường này là những đoàn xe đang chờ.
Là những người lính đang cần tiếp tế.
Là những nhiệm vụ không thể chậm trễ.
Những năm tháng sau đó, Vân vẫn tiếp tục ở lại tuyến đường ấy.
Cô cùng đồng đội đi qua nhiều mùa mưa.
Nhiều lần đối mặt với hiểm nguy.
Cho đến ngày hòa bình, Vân mới có dịp trở về quê.
Ngày gặp lại mẹ, cô chỉ biết ôm lấy bà thật lâu.
Mẹ cô không hỏi về những khó khăn đã trải qua.
Bà chỉ nói:
"Con về là tốt rồi."
Nhiều năm sau, khi nhắc về chiến tranh, Vân không kể nhiều về bom đạn.
Cô kể về những người bạn năm xưa.
Những cô gái tuổi đôi mươi từng hát giữa rừng.
Từng cười trong những ngày gian khổ.
Từng mơ về một ngày được trở về.
Có những con người không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận.
Nhưng họ đã góp phần giữ cho những con đường không bị đứt gãy.
Giữ cho niềm tin không bị mất đi.
Và góp phần viết nên câu chuyện của một thời hoa lửa.



