MÙA MƯA TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Những ngày mưa trắng trời Trường Sơn, người lính trẻ Lê Văn Thắng cùng đồng đội vẫn kiên cường bám đường, vận chuyển hàng hóa và mở lối cho đoàn xe ra tiền tuyến. Giữa bom đạn và bùn lầy, tình đồng chí đã trở thành điểm tựa giúp các anh vượt qua những tháng năm gian khó nhưng đầy tự hào.
Mùa mưa năm ấy đến sớm hơn mọi năm. Những cơn mưa rừng xối xả khiến tuyến đường Trường Sơn vốn hiểm trở nay càng thêm lầy lội, khó đi. Bác Lê Văn Thắng khi đó mới ngoài đôi mươi, là chiến sĩ thuộc đơn vị vận tải đóng quân dọc tuyến đường chiến lược. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm các anh lại lặng lẽ hành quân, gùi từng bao gạo, từng thùng đạn vượt núi băng rừng để tiếp tế cho chiến trường miền Nam.
Có những đêm mưa lạnh cắt da, cả đơn vị phải ngâm mình dưới suối hàng giờ để tránh pháo sáng. Quần áo ướt sũng, đôi chân phồng rộp vì vắt cắn nhưng không ai kêu than nửa lời. Bác Thắng vẫn nhớ hình ảnh đồng đội chia nhau từng nắm cơm vắt, nhường nhau tấm áo khô hiếm hoi giữa rừng sâu. Chính tình cảm giản dị mà thiêng liêng ấy đã giúp những người lính trẻ thêm vững vàng giữa bom đạn khốc liệt.
Một lần, trong lúc dẫn đường cho đoàn xe vượt qua đoạn cua nguy hiểm, máy bay địch bất ngờ ập tới ném bom dữ dội. Đất đá tung mù trời, nhiều cây rừng bật gốc chắn ngang đường. Không quản hiểm nguy, bác Thắng cùng đồng đội lao ra san đường, cứu xe và đưa thương binh vào nơi an toàn. Sau trận bom ấy, nhiều người bị thương nhưng tuyến đường vẫn được giữ thông suốt trước giờ xuất phát của đoàn xe.
Đến hôm nay, mỗi lần nhắc về Trường Sơn năm xưa, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động. Những tháng năm tuổi trẻ nơi chiến trường tuy gian khổ nhưng cũng là quãng đời đẹp nhất, nơi những người lính đã sống bằng tất cả lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.



