MÙA PHƯỢNG CUỐI CÙNG
Có những lời tạm biệt tuổi học trò đã hóa thành ký ức theo suốt một đời người

Sân trường năm ấy đỏ rực màu hoa phượng. Khánh đứng lặng dưới gốc cây quen thuộc nhìn bạn bè chuyền tay nhau cuốn lưu bút cuối năm. Nhưng thay vì chuẩn bị cho giảng đường đại học như bao người khác, cậu viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Lan – cô bạn ngồi cùng bàn – lặng lẽ đặt vào tay Khánh một chiếc bút máy màu xanh rồi quay đi rất nhanh để giấu đôi mắt đỏ hoe. Ngày tiễn quân, cả con phố nhỏ ngập trong tiếng trống và cờ hoa. Khánh bước lên xe mà trong lòng vẫn còn nghe tiếng ve mùa hạ râm ran phía sau lưng. Những năm tháng chiến tranh đã khiến biết bao cuộc chia tay trở nên dang dở như thế. Sau hòa bình, Lan trở thành cô giáo còn Khánh mang trên vai những vết thương chiến trận. Họ gặp lại nhau dưới gốc phượng già năm cũ, nơi ký ức tuổi trẻ vẫn còn nguyên vẹn như chưa từng cách xa.



