Mùa phượng năm ấy
Mùa phượng đỏ gợi nhớ ngày chia tay tuổi học trò để lên đường phục vụ Tổ quốc.
Mỗi khi hè đến, nhìn hoa phượng đỏ rực, tôi lại nhớ mùa hè năm mười bảy tuổi.
Ngày ấy, chúng tôi vừa rời ghế nhà trường thì đất nước cần. Nhiều bạn bè tình nguyện lên đường, hẹn nhau ngày chiến thắng sẽ trở về dưới gốc phượng cũ.
Chiến tranh kết thúc, lời hẹn ấy không còn đủ mặt. Có những người mãi mãi ở lại nơi chiến trường.
Mỗi năm, tôi đều trở lại ngôi trường xưa, đứng dưới tán phượng và kể cho học sinh nghe về những người bạn của mình. Tôi mong các em hiểu rằng sắc đỏ của hoa phượng hôm nay không chỉ là màu của tuổi học trò, mà còn nhắc nhớ một thế hệ đã sống hết mình vì Tổ quốc.
Hòa bình là món quà vô giá. Và trách nhiệm của thế hệ hôm nay là giữ gìn, xây dựng đất nước để sự hy sinh của những người đi trước luôn được trân trọng và tiếp nối.


