Bài viết

MÙA PHƯỢNG NỞ SAU CHIẾN TRANH

Năm 1974, chiến tranh vẫn còn bao phủ lên vùng quê nhỏ nằm bên chân núi Trường Sơn. Người dân làng Đông Bình đã quen với những ngày thiếu gạo, quen với cảnh đêm đêm phải tắt hết đèn vì sợ máy bay phát hiện. Nhưng dù khó khăn đến đâu, ngôi trường làng cũ với cây phượng đỏ trước sân vẫn luôn là nơi giữ lại chút bình yên hiếm hoi.

Gia Lai17/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lâm là chiến sĩ trẻ của đơn vị bộ binh đóng quân gần làng.

Anh thường cùng đồng đội giúp dân gặt lúa, sửa lại mái nhà bị bom đánh sập và đào thêm hầm trú ẩn cho trẻ con. Vì vậy, cả làng ai cũng quý anh.

Người thân với Lâm nhất là cô giáo Hạ.

Hạ dạy lớp học nhỏ dựng bằng tre phía sau đình làng. Mỗi ngày, cô gom từng quyển tập cũ, từng mẩu phấn ngắn để dạy lũ trẻ biết đọc, biết viết giữa thời chiến.

Lần đầu gặp nhau là vào một buổi chiều đầy gió.

Hôm ấy mái lớp học bị tốc bay sau trận bom gần đó. Lâm cùng vài chiến sĩ tới giúp sửa lại. Hạ đứng dưới sân ôm chồng sách cũ, mái tóc rối tung vì gió nhưng vẫn mỉm cười cảm ơn.

Từ hôm đó, chiều nào Lâm cũng ghé ngang lớp học.

Anh ngồi ngoài cửa nghe tiếng Hạ giảng bài cho lũ trẻ. Có lúc bọn nhỏ nghịch ngợm chạy khắp nơi khiến cả lớp cười vang.

Giữa những ngày chiến tranh khốc liệt, tiếng cười trẻ con trở thành điều quý giá nhất.

Một hôm, Hạ hỏi:

“Anh có nhớ nhà không?”

Lâm im lặng vài giây rồi gật đầu.

“Nhớ chứ. Nhưng nhìn tụi nhỏ được học chữ, tôi lại thấy mọi cố gắng đều đáng.”

Hạ nhìn anh thật lâu.

Cô chưa từng nghĩ giữa chiến tranh vẫn có người giữ được ánh mắt hiền như vậy.

Mùa hè năm ấy, hoa phượng trong sân trường nở đỏ rực.

Lũ trẻ háo hức nhặt từng cánh hoa ép vào trang vở. Hạ thì thường đứng dưới gốc cây nhìn về phía con đường đất nơi đơn vị của Lâm đóng quân.

Cô biết chiến sự đang ngày càng căng thẳng.

Rồi điều cô lo sợ nhất cũng đến.

Đơn vị của Lâm nhận lệnh ra mặt trận phía Bắc.

Tối trước ngày lên đường, Lâm ghé qua lớp học.

Trời đêm yên tĩnh lạ thường. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt cả hai.

Hạ lấy từ trong ngăn bàn ra một chiếc khăn tay màu xanh nhạt.

“Em tự may đó… anh giữ đi.”

Lâm nhận lấy, khẽ cười.

“Đợi tôi trở về nhé.”

Hạ không đáp.

Cô chỉ cúi đầu để giấu đôi mắt đỏ hoe.

Sáng hôm sau, cả làng tiễn đoàn quân lên đường.

Lũ trẻ đứng trước cổng trường vẫy tay gọi tên Lâm không ngừng. Anh quay lại nhìn cây phượng đỏ lần cuối rồi bước đi giữa hàng người dài hun hút.

Những tháng sau đó là chuỗi ngày chờ đợi đầy lo âu.

Tin chiến sự từ mặt trận gửi về liên tục. Có người trở về bị thương, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Mỗi lần nghe tiếng xe quân y chạy vào làng, tim Hạ lại thắt lại.

Nhưng cô vẫn ngày ngày đứng lớp.

Cô tin rồi sẽ có ngày chiến tranh kết thúc.

Một chiều cuối năm, khi Hạ đang dạy học thì có tiếng gọi ngoài sân.

“Hạ!”

Cô sững người.

Lâm đứng đó.

Bộ quân phục phủ đầy bụi đất, cánh tay trái quấn băng trắng nhưng ánh mắt vẫn sáng như ngày nào.

Lũ trẻ reo ầm lên chạy tới ôm lấy anh.

Hạ đứng lặng vài giây rồi bật khóc.

Lần đầu tiên từ ngày quen nhau, cô khóc trước mặt Lâm.

Anh bước đến khẽ nói:

“Tôi trở về rồi.”

Ngoài sân, những cánh phượng cuối mùa lặng lẽ rơi xuống khoảng đất đầy nắng.

Một năm sau, đất nước hòa bình.

Ngôi trường làng được dựng lại khang trang hơn trước. Tiếng trẻ con cười đùa vang khắp sân trường mỗi sáng.

Lâm rời quân ngũ, ở lại làng phụ giúp dựng lại cầu đường.

Còn Hạ vẫn tiếp tục đứng trên bục giảng.

Đám cưới của họ diễn ra đúng vào mùa phượng nở.

Không có nhẫn cưới đắt tiền.

Không có tiệc lớn sang trọng.

Chỉ có bà con trong làng, tiếng đàn guitar cũ và những chùm phượng đỏ rực treo quanh sân trường.

Hạ nhìn Lâm rồi mỉm cười:

“Cuối cùng chiến tranh cũng qua rồi.”

Lâm siết nhẹ tay cô.

Trên bầu trời xanh cao vời vợi, tiếng ve lại ngân lên như những mùa hè tuổi trẻ năm nào chưa từng mất đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MÙA PHƯỢNG NỞ SAU CHIẾN TRANH | Câu chuyện thời hoa lửa