MƯA RÙNG VÀ NHỮNG CHUYẾN HÀNH QUÂN
MƯA RÙNG VÀ NHỮNG CHUYẾN HÀNH QUÂN
Mưa rừng trút xuống như chưa từng biết mệt. Những giọt mưa rơi dày, đập vào tán lá, tràn xuống từng vạt rừng Trường Sơn xanh thẫm. Con đường mòn lầy lội như muốn nuốt chửng từng bước chân. Nhưng đoàn quân vẫn lặng lẽ tiến lên, nối dài như một dòng chảy bền bỉ giữa đại ngàn. Đó là mùa mưa năm 1972. Tiểu đội của anh Lâm nhận nhiệm vụ hành quân xuyên rừng, vận chuyển hàng vào chiến trường miền Nam. Họ chỉ có mười người, ai cũng trẻ, người lớn nhất mới ngoài ba mươi. Ba lô nặng trĩu, súng khoác vai, áo quần ướt sũng, nhưng không ai than vãn. “Cố lên anh em, qua con dốc này là đến điểm nghỉ!” – giọng anh Lâm trầm nhưng dứt khoát. Phía sau, cậu lính trẻ tên Hưng thở dốc. Đây là chuyến đi đầu tiên của Hưng. Cậu mới rời quê lúa Thái Bình chưa đầy ba tháng. Mưa, rừng, vắt, đói – tất cả đều xa lạ và khắc nghiệt. “Anh Lâm… còn xa không anh?” – Hưng hỏi, giọng lẫn trong tiếng mưa. Anh Lâm quay lại, ánh mắt vừa nghiêm vừa ấm:
“Xa thì cũng phải đi, chú em. Đường này không dành cho người bỏ cuộc.” Hưng cắn răng, siết lại quai ba lô. Cậu hiểu, đã vào đây rồi, không ai quay đầu. Đêm xuống nhanh trong rừng. Mưa vẫn chưa dứt. Cả tiểu đội trú tạm dưới một mái tăng căng giữa hai thân cây lớn. Lửa không nhóm được, họ đành ăn lương khô, uống nước suối. Tiếng côn trùng rả rích, hòa với tiếng mưa như bản nhạc không dứt. Anh Lâm lấy từ túi áo ra một mẩu thư đã nhàu. Anh đọc đi đọc lại, ánh mắt xa xăm. Đó là thư của vợ anh, gửi từ quê Thanh Hóa, kể về đứa con trai mới biết gọi “bố”. Hưng nhìn thấy, khẽ hỏi:
“Anh nhớ nhà lắm phải không?” Anh Lâm cười nhẹ:
“Nhớ chứ. Ai mà chẳng nhớ. Nhưng còn nhiệm vụ, còn đồng đội… mình phải đi.” Hưng im lặng. Cậu chợt nhớ đến mẹ. Hình ảnh người mẹ gầy gò tiễn con ra bến xe hiện lên rõ mồn một. Lần đầu tiên, giữa rừng sâu, cậu thấy sống mũi cay cay. Sáng hôm sau, mưa càng nặng hạt. Đoàn quân tiếp tục hành trình. Đường dốc trơn trượt, nhiều đoạn phải bám vào rễ cây mà leo. Bùn đất bám đầy chân, có lúc lún đến đầu gối. Đang đi, bỗng có tiếng nổ xa vọng lại. “Máy bay!” – một chiến sĩ hô lớn. Tất cả lập tức tản ra, tìm chỗ ẩn nấp. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, rồi những loạt bom trút xuống cách đó không xa. Đất đá rung chuyển, cây rừng gãy đổ. Hưng nằm ép mình xuống hố đất, tim đập dồn dập. Đây là lần đầu cậu đối mặt với bom đạn thật sự. Một tiếng nổ lớn vang lên gần hơn. Đất đá văng tung tóe. “Anh Lâm!” – Hưng hét lên. Khi khói bụi tan dần, mọi người tập hợp lại. May mắn, không ai bị thương nặng, chỉ có anh Bình bị xây xát ở tay. Anh Lâm nhanh chóng kiểm tra:
“Ổn cả chứ? Kiểm tra lại hàng!” Tất cả gật đầu. Những thùng hàng vẫn còn nguyên. Dù hiểm nguy, điều quan trọng nhất vẫn được giữ vững. Anh Lâm nhìn quanh, giọng dứt khoát:
“Chúng ta đi tiếp. Không dừng lại lâu ở đây.” Không ai phản đối. Họ hiểu, mỗi phút chậm trễ có thể khiến nhiệm vụ thất bại. Chiều ngày thứ ba, mưa đã bắt đầu ngớt. Đoàn quân đến một con suối lớn. Nước dâng cao, chảy xiết. Bình thường có thể lội qua, nhưng sau mưa, dòng nước trở nên nguy hiểm. Anh Lâm quan sát một lúc rồi nói:
“Phải vượt qua thôi. Chia thành từng nhóm, buộc dây an toàn.” Họ dùng dây rừng kết lại, buộc ngang người. Người khỏe đi trước, dò đường, người sau bám theo. Hưng được xếp đi giữa. Khi xuống nước, dòng chảy mạnh khiến cậu loạng choạng. Nước dâng lên đến ngực, lạnh buốt. Chỉ cần trượt chân là có thể bị cuốn đi. “Bám chắc!” – tiếng anh Lâm vang lên từ phía trước. Hưng siết chặt sợi dây. Mỗi bước đi như đánh cược. Bỗng chân cậu trượt, người chúi về phía trước. “Giữ lấy!” – một bàn tay kéo mạnh. Đó là anh Bình. Cả nhóm dồn lực, kéo Hưng đứng vững lại. Khi lên được bờ bên kia, Hưng thở dốc, người run lên vì lạnh và sợ. Nhưng ánh mắt cậu đã khác – không còn hoang mang như trước. Cậu nhìn anh Bình:
“Em… cảm ơn anh.” Anh Bình cười xòa:
“Đồng đội mà, chú em.” Đêm hôm đó, trời quang hơn. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, họ nhóm được lửa. Ngọn lửa nhỏ bập bùng, soi rõ những gương mặt sạm đi vì nắng gió. Họ hong khô quần áo, sưởi ấm đôi bàn tay. Hưng ngồi nhìn ngọn lửa, chậm rãi nói:
“Em cứ nghĩ mình không chịu nổi… nhưng giờ thì thấy khác.” Anh Lâm nhìn cậu:
“Khác thế nào?” Hưng mỉm cười:
“Thấy mình mạnh hơn… và không còn sợ như trước nữa.” Anh Lâm gật đầu:
“Chiến tranh dạy con người ta lớn lên nhanh lắm.” Một chiến sĩ khác cất tiếng hát. Bài hát về quê hương, về ngày thống nhất. Giọng hát không tròn trịa, nhưng ấm áp và đầy niềm tin. Giữa rừng sâu, giữa những gian khổ, họ vẫn giữ được tinh thần lạc quan – thứ vũ khí không gì phá hủy được. Ngày thứ năm, họ đến điểm giao hàng. Một đơn vị phía trước ra đón. Những cái bắt tay siết chặt, những nụ cười rạng rỡ. “Các đồng chí đến rồi! Hàng an toàn chứ?”
“An toàn!” – anh Lâm trả lời. Những thùng hàng được chuyển đi nhanh chóng. Nhiệm vụ hoàn thành. Hưng đứng nhìn, trong lòng dâng lên niềm tự hào khó tả. Cậu hiểu rằng, mỗi chuyến đi như thế này, dù âm thầm, nhưng góp phần làm nên chiến thắng. Anh Lâm vỗ vai cậu:
“Thấy thế nào, lính mới?” Hưng cười:
“Em… sẵn sàng cho chuyến tiếp theo rồi, anh.” Anh Lâm cười lớn:
“Được! Tinh thần thế là tốt.” Mưa rừng có thể làm nhão nhoét con đường, có thể làm ướt lạnh thân người, nhưng không thể làm chùn bước những người lính. Những chuyến hành quân vẫn tiếp diễn, ngày này qua ngày khác. Có người ngã xuống, có người đi tiếp. Nhưng dòng chảy ấy không bao giờ dừng lại. Giữa đại ngàn Trường Sơn, những bước chân lặng lẽ đã viết nên một bản hùng ca. Bản hùng ca của ý chí, của tình đồng đội, và của niềm tin không bao giờ tắt – niềm tin vào một ngày đất nước hòa bình, thống nhất.



