mùa thu Cách mạng tháng Tám năm 1945 - Bắc Kinh
Tháng Tám năm ấy mùa thu của lửa và niềm tin luôn sống mãi trong ký ức của Nguyễn Tri Ân qua những lời kể ông từng nghe lại từ cha anh người đã trực tiếp tham gia Cách mạng Tháng Tám.
Ông kể rằng, khi ấy đất trời Hà Tĩnh như nén lại trước cơn bão lớn. Người dân Can Lộc vốn lam lũ, quanh năm gắn với ruộng đồng, nhưng trong tim ai cũng cháy lên một ngọn lửa âm ỉ. Cha ông, khi đó chỉ là một thanh niên mới đôi mươi, ban ngày vẫn cày cấy như bao người, nhưng đêm xuống lại bí mật tham gia họp bàn, truyền tin, chuẩn bị cho ngày đứng lên giành chính quyền.Có những đêm tối đen như mực, tiếng gió rít qua hàng tre, cha ông cùng đồng đội lặng lẽ đi từng ngõ, gõ cửa từng nhà, vận động bà con. Không có súng đạn hiện đại, họ chỉ có lòng tin và sự gan dạ. Một tiếng gọi “độc lập” thôi cũng đủ khiến trái tim người dân rung lên mạnh mẽ.Rồi ngày ấy cũng đến. Khi tin khởi nghĩa lan về, cả vùng Can Lộc như bừng tỉnh. Người người kéo nhau ra đình làng, cờ đỏ sao vàng lần đầu tiên tung bay giữa trời thu. Cha ông hòa vào dòng người, tay siết chặt, mắt ánh lên niềm quyết tâm. Họ không còn là những người nông dân nhỏ bé nữa, mà trở thành những người làm nên lịch sử.Nguyễn Tri Ân kể lại rằng, cha ông luôn nói: “Cái quý nhất lúc đó không phải là thắng lợi, mà là lòng dân đã cùng một nhịp.” Chính sự đồng lòng ấy đã tạo nên sức mạnh để lật đổ xiềng xích, mở ra một trang mới cho dân tộc.Sau này, khi lớn lên giữa thời bình, ông vẫn luôn mang theo câu chuyện ấy như một ngọn lửa truyền đời. Với ông, “thời hoa lửa” không chỉ là quá khứ, mà là lời nhắc nhở rằng tự do hôm nay được đánh đổi bằng biết bao dũng khí và hy sinh.
Và mỗi khi tháng Tám về, trên mảnh đất Hà Tĩnh nắng gió, dường như vẫn vang đâu đó bước chân của những con người năm xưa lặng lẽ nhưng kiêu hãnh, đã viết nên mùa thu bất diệt của dân tộc.


