MÙA THU LỊCH SỬ TRÊN ĐẤT CỐ ĐÔ
Sau những năm tháng bị giam cầm và tra tấn trong nhà lao thực dân, Hoàng Anh trở lại với phong trào cách mạng bằng một tinh thần mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những năm 1944–1945, tình hình thế giới và trong nước có nhiều biến động lớn. Phát xít Nhật đảo chính Pháp, bộ máy cai trị thực dân lung lay, phong trào đấu tranh của quần chúng ngày càng lan rộng. Không khí cách mạng dâng cao trên khắp cả nước, đặc biệt tại miền Trung.
Tại Thừa Thiên Huế—mảnh đất từng chứng kiến tuổi trẻ và những bước chân đầu tiên của ông trên con đường đấu tranh—Hoàng Anh được tổ chức giao nhiều nhiệm vụ quan trọng. Đây là giai đoạn đòi hỏi sự quyết đoán, bản lĩnh và khả năng tổ chức quần chúng.
Những ngày ấy, ông gần như không có một đêm ngủ trọn giấc.
Ban ngày, ông đi đến các làng quê, gặp gỡ nông dân, công nhân, thanh niên, vận động mọi người chuẩn bị lực lượng. Ban đêm, ông cùng đồng chí họp bàn kế hoạch, rà soát cơ sở, phân công nhiệm vụ, xây dựng phương án khởi nghĩa.
Mỗi cuộc gặp đều phải tuyệt đối bí mật.
Chỉ một sơ suất nhỏ, cả mạng lưới có thể bị lộ.
Nhưng điều khiến Hoàng Anh xúc động nhất không phải sự nguy hiểm, mà là tinh thần của nhân dân. Những người nông dân chân lấm tay bùn, những người lao động lam lũ quanh năm, khi nghe nói đến độc lập dân tộc, đôi mắt họ đều ánh lên niềm hy vọng.
Có một buổi tối, trong một căn nhà tranh nhỏ ở ngoại thành Huế, một cụ già nắm chặt tay ông và nói:
“Các chú cứ làm đi. Chúng tôi nghèo, không có tiền, không có súng, nhưng nếu Tổ quốc cần, chúng tôi sẵn sàng góp sức.”
Câu nói ấy khiến Hoàng Anh lặng người.
Ông hiểu rằng sức mạnh của cách mạng nằm ở đó—ở lòng dân.
Tháng Tám năm 1945, thời cơ lịch sử cuối cùng cũng đến. Lệnh Tổng khởi nghĩa được phát ra.
Huế khi ấy như một dòng nước đang dâng lên mạnh mẽ. Từng đoàn người từ các vùng quê kéo về trung tâm. Những lá cờ đỏ xuất hiện ngày một nhiều. Không khí sục sôi lan khắp phố phường, làng xóm.
Hoàng Anh cùng các đồng chí trực tiếp chỉ đạo lực lượng, điều phối các mũi tiến công, giữ vững liên lạc giữa các cơ sở.
Đó là những giờ phút vô cùng căng thẳng.
Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu địch chống trả.
Không ai dám chắc chiến thắng sẽ đến dễ dàng.
Nhưng không ai lùi bước. Khi chính quyền ở Huế lần lượt về tay nhân dân, nhiều người ôm nhau bật khóc.
Giữa biển người reo hò, Hoàng Anh đứng lặng.
Ông nhìn lá cờ cách mạng tung bay trong gió, đôi mắt như đỏ lên vì xúc động.
Bao năm đấu tranh, bao người đã ngã xuống, bao thế hệ đã hy sinh—giờ đây dân tộc cuối cùng cũng chạm đến độc lập.
Nhưng Hoàng Anh hiểu rất rõ, giành chính quyền chỉ là bước khởi đầu.
Phía trước còn cả một chặng đường dài để giữ vững và xây dựng đất nước.



