MÙA TRĂNG TRÊN TRẬN ĐỊA
MÙA TRĂNG TRÊN TRẬN ĐỊA
Đêm rừng mùa khô có những hôm trăng sáng đến lạ. Ánh trăng trải dài trên những ngọn cây và hắt xuống chiến hào màu bạc lạnh.
Anh Lương rất thích ngắm trăng.
Mỗi lần trực đêm, anh thường ngồi lặng nhìn bầu trời thật lâu.
“Ở quê giờ chắc mẹ cũng đang nhìn trăng,” anh nói nhỏ.
Giữa chiến tranh, những người lính trẻ thường gửi nỗi nhớ nhà vào những điều giản dị như vậy.
Một đêm trăng sáng, đơn vị nhận nhiệm vụ giữ trận địa đến cùng để chặn bước tiến của địch.
Ai cũng hiểu đó sẽ là một trận đánh rất dữ dội.
Trước giờ nổ súng, anh Lương lấy trong túi áo ra chiếc khăn tay mẹ gửi rồi gấp thật cẩn thận.
Tiếng pháo bắt đầu vang lên xé tan đêm yên tĩnh.
Khói súng phủ kín ánh trăng.
Trận chiến kéo dài đến tận gần sáng.
Trong lúc ác liệt nhất, một kho đạn phía sau bất ngờ bốc cháy.
Nếu ngọn lửa lan tới, cả trận địa sẽ nổ tung.
Không chút do dự, anh Lương lao tới cùng vài đồng đội dập lửa.
Kho đạn được cứu.
Trận địa vẫn giữ được đến phút cuối.
Nhưng anh Lương đã nằm lại dưới ánh trăng nhạt dần nơi sườn đồi năm ấy.
Nhiều năm sau, những người lính còn sống mỗi khi nhìn trăng rằm đều nhớ tới người đồng đội trẻ từng nói rằng ánh trăng nơi quê nhà và ánh trăng chiến trường thật ra vẫn là một.



