MƯA TRONG RỪNG SÂU
MƯA TRONG RỪNG SÂU
MƯA TRONG RỪNG SÂU
Tôi là Nguyễn Văn Nam. Đời lính gắn với rừng núi, với những cuộc hành quân dài ngày, nên mưa rừng là thứ chúng tôi gặp thường xuyên. Nhưng có một cơn mưa mà tôi nhớ mãi, không phải vì dữ dội, mà vì nó đến giữa rừng sâu, trong một hoàn cảnh khiến tôi không bao giờ quên.
Hôm ấy, đơn vị tôi hành quân từ sáng sớm. Rừng sâu hun hút, cây cao che kín cả bầu trời. Trời ban đầu chỉ âm u, gió nhẹ, chưa ai nghĩ mưa sẽ đến. Nhưng đến gần trưa, mây đen kéo xuống rất nhanh. Không kịp tìm chỗ trú, chúng tôi buộc phải tiếp tục di chuyển theo đội hình.
Những hạt mưa đầu tiên rơi xuống nhẹ, lộp bộp trên tán lá. Rồi chỉ trong chốc lát, mưa nặng hạt dần. Nước từ trên cao đổ xuống như trút, xuyên qua nhiều tầng lá mới chạm tới người. Áo quần ướt sũng, ba lô nặng trĩu. Đường rừng vốn đã trơn, nay càng khó đi. Mỗi bước chân phải dò dẫm rất kỹ.
Mưa trong rừng không giống mưa ngoài đồng hay trong làng. Nó không ồn ào, nhưng dai dẳng và lạnh. Gió thổi lùa qua những thân cây, mang theo hơi nước lạnh buốt. Tôi cảm nhận rõ từng giọt mưa thấm qua áo, chảy dọc sống lưng. Lúc ấy, cái lạnh không chỉ ở da thịt, mà thấm cả vào người.
Đến khi đơn vị dừng lại dựng lán tạm, mưa vẫn chưa dứt. Anh em tranh thủ chặt lá, căng tăng, đào rãnh thoát nước. Ai cũng ướt, ai cũng mệt, nhưng không ai than vãn. Tôi nhớ rõ hình ảnh từng người cúi lom khom dưới mưa, tay làm việc, miệng vẫn động viên nhau cố gắng. Trong gian khổ, tình đồng đội hiện lên rất rõ.
Đêm xuống, mưa vẫn rơi đều. Tiếng mưa gõ lên mái tăng nghe lộp bộp, hòa với tiếng côn trùng tạo thành một âm thanh rất đặc trưng của rừng sâu. Tôi nằm trong võng, người cuộn chặt trong tấm tăng mỏng, cố giữ hơi ấm. Nước mưa theo gió tạt vào, lạnh đến tê người. Nhưng lạ thay, giữa cái lạnh ấy, tôi lại nghĩ nhiều đến quê nhà.
Tôi nhớ những cơn mưa quê, nơi có mái nhà che, có bếp lửa ấm, có mẹ tôi ngồi hong áo bên bếp. Nghĩ đến đó, lòng tôi chùng xuống, nhưng rồi lại tự nhủ: mình đang là lính, phải quen với những cơn mưa như thế này. Chính mưa rừng sẽ rèn cho mình sự chịu đựng.
Sáng hôm sau, mưa ngớt dần. Rừng sau mưa hiện lên mờ ảo, sương giăng khắp lối. Quần áo phơi trên cành cây vẫn ướt, nhưng tinh thần anh em thì đã khá hơn. Có người đùa:
“Mưa rừng coi vậy mà dai thật.”
Câu nói làm cả tổ cười nhẹ, xua bớt mệt mỏi.
Cơn mưa trong rừng sâu hôm ấy không để lại dấu ấn gì lớn lao, nhưng nó khắc sâu trong tôi một điều: đời lính là chấp nhận thiên nhiên, chấp nhận gian khổ, và dựa vào nhau mà vượt qua. Mưa rồi cũng tạnh, rừng lại yên, nhưng những kỷ niệm thì ở lại rất lâu.
Giờ đây, mỗi khi gặp mưa, tôi lại nhớ đến cơn mưa rừng năm ấy. Nhớ cái lạnh, nhớ tiếng mưa trên mái tăng, và nhớ những đồng đội cùng chia nhau từng chút ấm áp giữa rừng sâu. Với tôi, đó là một phần không thể thiếu của ký ức đời lính – ký ức về mưa, về rừng, và về tình người.


