MÙA XUÂN 1975 – NHỮNG NGÀY THẦN TỐC - TẬP 8: 11 GIỜ 30 PHÚT
Rạng sáng 30/4/1975, năm cánh quân đồng loạt tiến vào nội đô Sài Gòn. Những trận đánh cuối cùng diễn ra tại các cửa ngõ và các mục tiêu trọng yếu. Ở hướng Đông, cánh quân do Lê Trọng Tấn phụ trách đang phát triển về phía trung tâm. Những chiếc xe tăng của Quân đoàn 2 tiến theo đội hình thọc sâu. Phía trước họ là Dinh Độc Lập. Không ai biết chính xác chiếc xe nào sẽ đến trước. Không ai biết thời khắc lịch sử sẽ diễn ra vào phút nào. Chỉ biết rằng... Sài Gòn đang ở những giờ cuối cùng của chiến tranh.

Đêm 29 tháng 4.
Sài Gòn chìm trong một bầu không khí khác thường.
Không còn là sự căng thẳng của những ngày trước.
Mà là cảm giác về một điều gì đó đang đến rất gần.
Ngoài thành phố...
những đoàn quân đã vào vị trí.
Xe tăng.
Pháo binh.
Bộ binh.
Công binh.
Đặc công.
Thông tin.
Tất cả đã sẵn sàng.
Trong các sở chỉ huy, bản đồ được mở lần cuối.
Những mục tiêu được kiểm tra lần cuối.
Những con đường tiến vào thành phố được xác định.
Không còn nhiều thời gian.
Rạng sáng.
5 giờ 30 phút.
Mệnh lệnh tổng công kích được thực hiện.
Từ nhiều hướng, các lực lượng đồng loạt tiến vào nội đô.
Tiếng pháo vang lên.
Những đoàn xe bắt đầu chuyển động.
Những chiếc xe tăng đi đầu.
Phía sau là bộ binh.
Các cánh quân tiến theo những trục đường đã được xác định.
Mục tiêu của họ không phải chiếm từng con phố.
Mà là đánh thẳng vào những cơ quan đầu não.
Dinh Độc Lập.
Bộ Tổng Tham mưu.
Biệt khu Thủ đô.
Tổng nha Cảnh sát.
Sân bay Tân Sơn Nhất.
Năm mục tiêu.
Một trung tâm quyền lực.
Cánh quân phía Đông
Ở hướng Đông...
những chiếc xe tăng của Quân đoàn 2 tiếp tục tiến.
Đây là cánh quân đã đi qua một chặng đường rất dài.
Từ miền Bắc.
Qua chiến trường miền Trung.
Qua Huế.
Qua Đà Nẵng.
Rồi tiếp tục về phía Nam.
Bây giờ...
họ chỉ còn cách trung tâm Sài Gòn một khoảng đường ngắn.
Trong sở chỉ huy...
Lê Trọng Tấn theo dõi tình hình.
Ông biết...
đây là thời điểm không được phép chậm lại.
Mọi mũi tiến công đều phải giữ tốc độ.
Nếu một cánh quân tiến vào trung tâm trước...
phải nhanh chóng chiếm mục tiêu.
Không chờ đợi.
Không để đối phương có thời gian tổ chức lại.
Một sĩ quan bước vào.
“Báo cáo, hướng Đông tiếp tục phát triển.”
Lê Trọng Tấn nhìn bản đồ.
“Cứ tiến.”
Chỉ hai từ.
Nhưng đó là mệnh lệnh mà hàng nghìn người lính đang chờ.
Ngoài kia...
một chiếc xe tăng tiếp tục lăn bánh.
Bánh xích nghiền trên mặt đường.
Phía trước là thành phố.
Phía sau là cả một đội hình.
Không ai biết...
chiếc xe ấy sẽ trở thành một phần của bức ảnh lịch sử.
8 giờ sáng
Sài Gòn đã rung chuyển.
Các tuyến phòng thủ bên ngoài không còn giữ được như trước.
Một số đơn vị đối phương rút chạy.
Một số chống trả.
Một số vị trí bị bỏ lại.
Những người lính giải phóng tiếp tục tiến.
Tại sân bay Tân Sơn Nhất...
các lực lượng tiến công.
Tại Bộ Tổng Tham mưu...
các đơn vị áp sát.
Tại những con đường dẫn vào trung tâm...
xe tăng và bộ binh tiếp tục phát triển.
Sài Gòn đang bị đánh từ nhiều hướng cùng lúc.
9 giờ sáng
Trong một căn phòng...
một chiếc radio vẫn phát.
Những thông tin cuối cùng được truyền đi.
Tình hình ngày càng rõ:
Không còn khả năng cứu vãn.
Nhưng ở ngoài thành phố...
những cánh quân vẫn tiếp tục tiến.
Một người lính nhìn đồng hồ.
9 giờ.
Anh nhìn đồng đội.
Không ai nói gì.
Có lẽ tất cả đều đang nghĩ giống nhau:
Bao giờ sẽ kết thúc?
10 giờ
Những chiếc xe tăng đã tiến rất sâu vào thành phố.
Các tuyến đường dẫn về trung tâm ngày càng đông.
Người dân đứng bên đường.
Có người nhìn những chiếc xe tăng.
Có người vẫy tay.
Có người chỉ đứng im.
Một thành phố đã trải qua nhiều năm chiến tranh...
đang nhìn thấy những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến.
Phía trước...
là Dinh Độc Lập.
10 giờ 30 phút
Đội hình xe tăng tiến gần mục tiêu.
Không khí căng thẳng.
Những người lính kiểm tra lại vũ khí.
Người chỉ huy nhìn bản đồ.
Một con đường.
Một ngã rẽ.
Một cánh cổng.
Tất cả chỉ còn cách vài phút.
Chiếc xe tăng 843 tiến lên.
Đây là xe tăng T-54B thuộc Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn Tăng thiết giáp 203, Quân đoàn 2.
Trưởng xe là Bùi Quang Thận.
Cùng kíp xe là các chiến sĩ Thái Bá Minh, Nguyễn Văn Kỷ và Lữ Văn Hỏa.
Chiếc xe tăng tiến về phía Dinh Độc Lập.
11 giờ
Xe tăng 843 lao vào khu vực Dinh.
Cánh cổng phụ hiện ra.
Chiếc xe tăng húc vào cổng.
Nhưng cánh cổng chưa hoàn toàn mở.
Một chiếc xe khác tiến lên.
Đó là xe tăng 390.
Hai chiếc xe tăng.
Hai hướng.
Một mục tiêu.
Chiếc 390 tăng tốc.
Bánh xích nghiền trên mặt đất.
Phía trước là cánh cổng chính của Dinh Độc Lập.
Người lính trong xe biết rằng...
chỉ còn vài mét.
Rồi...
ẦM!
Chiếc xe tăng húc thẳng vào cánh cổng.
Cánh cổng đổ xuống.
Con đường vào Dinh mở ra.
Khoảnh khắc ấy...
không ai trong những người lính có thể biết rằng hình ảnh này sẽ trở thành một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất của lịch sử Việt Nam thế kỷ XX.
Nhưng với họ lúc đó...
đó chỉ là một nhiệm vụ.
Tiến vào Dinh.
11 giờ 30 phút
Bùi Quang Thận rời xe.
Ông mang lá cờ.
Chạy lên cầu thang.
Qua những hành lang.
Rồi lên nóc Dinh.
Lá cờ được kéo lên.
11 giờ 30 phút.
Lá cờ tung bay trên nóc Dinh Độc Lập.
Một khoảnh khắc lịch sử được xác lập.
Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng.
Chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.
Nhưng câu chuyện không kết thúc chỉ ở Dinh Độc Lập.
Ở các hướng khác...
những cánh quân vẫn đang hoàn thành nhiệm vụ.
Bộ Tổng Tham mưu được chiếm.
Sân bay Tân Sơn Nhất được kiểm soát.
Biệt khu Thủ đô bị đánh chiếm.
Tổng nha Cảnh sát bị kiểm soát.
Đài phát thanh được tiếp quản.
Những mục tiêu cuối cùng lần lượt nằm trong tay quân giải phóng.
Trong sở chỉ huy
Tin chiến thắng được truyền đi.
Một sĩ quan bước vào.
“Báo cáo... Dinh Độc Lập đã được chiếm.”
Không khí im lặng vài giây.
Rồi những người có mặt nhìn nhau.
Một chặng đường đã kết thúc.
Ở Hà Nội...
tin tức cũng được truyền về.
Những người theo dõi chiến trường suốt nhiều tháng hiểu rằng...
điều mà họ chờ đợi đã đến.
Từ Tây Nguyên...
đến Huế.
Từ Huế...
đến Đà Nẵng.
Từ Đà Nẵng...
đến Sài Gòn.
Những cánh quân đã đi qua một hành trình dài.
Nhưng lịch sử không chỉ được làm nên bởi những người đứng trong sở chỉ huy.
Nó được làm nên bởi những người lính đã đi hàng trăm kilômét.
Những người lái xe.
Những chiến sĩ thông tin.
Những người kéo pháo.
Những người sửa đường.
Những người làm công tác hậu cần.
Những người chiến đấu.
Những người đã hy sinh.
Và những người dân đã chờ đợi ngày hòa bình.
Một thành phố bước ra khỏi chiến tranh
Chiều 30 tháng 4.
Sài Gòn bắt đầu thay đổi.
Những chiếc xe quân sự đi trên đường.
Những người dân bước ra khỏi nhà.
Những lá cờ xuất hiện.
Những tiếng gọi nhau.
Những khuôn mặt vừa ngỡ ngàng vừa xúc động.
Một thành phố từng sống trong chiến tranh...
đang bước sang một ngày khác.
Một người lính đứng bên đường.
Anh nhìn thành phố.
Không còn tiếng pháo.
Không còn những đoàn quân chạy vội.
Anh tháo chiếc mũ.
Nhìn lên bầu trời.
Có lẽ lần đầu tiên sau rất nhiều năm...
anh cảm nhận được một điều rất đơn giản:
Ngày mai sẽ không phải là một ngày chiến tranh.
Và những vị tướng...
Ở đâu đó...
những người chỉ huy vẫn đang làm việc.
Vẫn phải kiểm tra tình hình.
Vẫn phải bảo đảm các đơn vị giữ trật tự.
Vẫn phải tiếp quản các mục tiêu.
Bởi chiến tranh kết thúc không có nghĩa là mọi nhiệm vụ kết thúc ngay lập tức.
Nhưng một điều đã chắc chắn:
Chiến dịch Hồ Chí Minh đã toàn thắng.
Lê Trọng Tấn...
người từng đứng trước bản đồ và nghe mệnh lệnh:
“Ba ngày.”
Giờ đây...
ông đã đi qua một chặng đường khác.
Từ Đà Nẵng đến Sài Gòn.
Từ một chiến dịch thần tốc...
đến trận đánh cuối cùng.
Võ Nguyên Giáp...
người từng nhìn bản đồ miền Trung và yêu cầu:
“Không được để mất thời cơ.”
Giờ đây...
thời cơ đã trở thành lịch sử.
Văn Tiến Dũng...
người trực tiếp chỉ huy Chiến dịch Hồ Chí Minh...
cùng Bộ Chỉ huy chiến dịch đã hoàn thành trận quyết chiến cuối cùng.
Theo tư liệu Chính phủ, Đại tướng Văn Tiến Dũng giữ cương vị Tư lệnh Chiến dịch Hồ Chí Minh; Bộ Chỉ huy đã thống nhất phương án dùng các binh đoàn cơ giới hóa thọc sâu vào 5 mục tiêu trọng yếu trong nội thành.
Ba vị tướng.
Ba vị trí.
Những nhiệm vụ khác nhau.
Nhưng cùng chung một chiến trường.
Và phía sau họ...
là cả một dân tộc.
Hoàng hôn ngày 30 tháng 4
Mặt trời lặn xuống phía Tây.
Một ngày lịch sử đang kết thúc.
Trên nóc Dinh Độc Lập...
lá cờ vẫn tung bay.
Không còn tiếng pháo.
Không còn tiếng động cơ chiến đấu.
Chỉ còn tiếng người.
Máy quay từ từ lùi xa.
Dinh Độc Lập nhỏ dần.
Thành phố hiện ra.
Những con đường.
Những hàng cây.
Những mái nhà.
Một thành phố vừa bước ra khỏi chiến tranh.
Màn hình chuyển sang màu đen.
Dòng chữ xuất hiện:
11 GIỜ 30 PHÚT
30 THÁNG 4 NĂM 1975
CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH TOÀN THẮNG
Rồi thêm một dòng:
“Một chiến dịch kết thúc.”
“Một đất nước bước sang một thời kỳ mới.”
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



