MÙA XUÂN KHÔNG CÓ ANH
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với nhiều gia đình, những ký ức về người thân đã ngã xuống vẫn còn nguyên vẹn. Qua cuộc phỏng vấn bà Nguyễn Thị Thu, sinh năm 1953, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về người chồng là liệt sĩ đã để lại nhiều xúc động.
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MÙA XUÂN KHÔNG CÓ ANH
Tác giả: Vũ Minh Hiếu-uỷ viên chi đoàn Hoàng Tiến
Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
-Họ tên nhân vật: Nguyễn Thị Thu
-Năm Sinh:1953
-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An
-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với nhiều gia đình, những ký ức về người thân đã ngã xuống vẫn còn nguyên vẹn. Qua cuộc phỏng vấn bà Nguyễn Thị Thu, sinh năm 1953, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về người chồng là liệt sĩ đã để lại nhiều xúc động.
Chồng bà Thu là Lê Văn Bình, sinh năm 1950. Hai người nên duyên khi tuổi đời còn rất trẻ. Cuộc sống vợ chồng chưa được bao lâu thì năm 1969, ông Bình tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trước lúc chia tay, ông hứa với vợ rằng dù chiến tranh có gian khổ đến đâu cũng sẽ cố gắng trở về để cùng xây dựng gia đình sau ngày đất nước thống nhất.
Những năm đầu xa nhau, bà Thu chỉ biết mong ngóng từng lá thư của chồng. Mỗi lá thư đều được bà đọc đi đọc lại nhiều lần rồi cất cẩn thận vào chiếc hộp gỗ nhỏ. Ông Bình luôn viết rằng mình vẫn khỏe, đơn vị vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ và dặn vợ thay mình chăm sóc cha mẹ.
Theo lời kể của những người đồng đội, đầu năm 1972, đơn vị của ông Bình nhận nhiệm vụ bảo vệ một kho hậu cần tại chiến trường Quảng Trị. Trong một đợt tập kích bất ngờ của đối phương, nhiều chiến sĩ bị thương khi đang cơ động về vị trí chiến đấu.
Không ngần ngại hiểm nguy, ông Bình cùng một số đồng đội lao đến đưa những người bị thương ra khỏi khu vực bị pháo kích. Sau khi đưa được đồng đội đến nơi an toàn, ông tiếp tục quay trở lại hỗ trợ đơn vị. Trong lúc chiến đấu, ông không may trúng đạn và anh dũng hy sinh.
Sau ngày đất nước thống nhất, những người đồng đội còn sống đã tìm về quê nhà để thăm bà Thu. Họ kể rằng ông Bình luôn là người đi đầu trong mọi nhiệm vụ, sống chan hòa với đồng đội và chưa từng lùi bước trước khó khăn. Chính sự dũng cảm của ông đã giúp nhiều chiến sĩ có cơ hội trở về.
Bà Thu lặng lẽ nghe từng câu chuyện về chồng. Dù nước mắt vẫn rơi khi nhắc đến ông, bà luôn nói mình tự hào vì người chồng đã sống trọn nghĩa với đồng đội và trọn lòng với Tổ quốc.
Đến hôm nay, những lá thư cũ, tấm ảnh đã ngả màu và tấm giấy báo tử vẫn được bà gìn giữ cẩn thận. Đó là những kỷ vật nhắc bà nhớ về người chồng đã hiến dâng tuổi xuân cho đất nước và cũng là lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình được đánh đổi bằng biết bao sự hy sinh.
Tác giả
Vũ Minh Hiếu



