Mùa Xuân Không Trở Lại
Mùa Xuân Không Trở Lại
Mùa xuân là mùa của sự sống, của hy vọng. Nhưng trong chiến tranh, không phải mùa xuân nào cũng trọn vẹn. Có những mùa xuân đã dừng lại mãi mãi trong ký ức.
Tuấn nhập ngũ vào một ngày cuối đông. Anh nói với mẹ: “Sang năm con sẽ về ăn Tết.” Đó là lời hứa giản dị, nhưng trong thời chiến, lại trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Đơn vị của Tuấn đóng quân trong rừng sâu. Những ngày giáp Tết, mọi người cố gắng tạo không khí ấm áp bằng những thứ đơn sơ: một cành đào rừng, vài chiếc bánh gói vội, một bài hát quen.
Tuấn viết thư về nhà, kể rằng anh vẫn khỏe, vẫn nhớ nhà, và chắc chắn sẽ trở về.
Đêm giao thừa, họ ngồi quây quần bên nhau. Không có pháo hoa, chỉ có ánh lửa bập bùng. Tuấn nhìn lên bầu trời, thì thầm: “Mùa xuân rồi…”
Nhưng ngay sáng hôm sau, trận đánh bất ngờ nổ ra.
Tuấn cùng đồng đội lao vào chiến đấu. Tiếng súng, tiếng nổ phá tan không gian yên bình hiếm hoi. Trong lúc xung phong, Tuấn bị trúng đạn.
Anh ngã xuống, khi mùa xuân vừa bắt đầu.
Lá thư Tuấn gửi về đến nhà sau đó vài ngày. Mẹ anh đọc đi đọc lại, nước mắt lặng lẽ rơi.
Mùa xuân năm ấy vẫn đến, hoa vẫn nở, nhưng với một gia đình, nó đã không còn trọn vẹn nữa.



