Khác

Mùa Xuân Ở Bản Làng Vùng Cao

Câu chuyện kể về hành trình của tổ công tác dân vận do anh bộ đội tên Cường dẫn đầu tại một bản làng người dân tộc thiểu số ở biên giới Tây Nguyên năm 1971. Giữa lúc kẻ thù đang ráo riết dùng chiêu bài tâm lý chiến để chia rẽ dân tộc, Cường và đồng đội đã bằng tình thương và sự giúp đỡ thiết thực để bảo vệ sự đoàn kết của bản làng.

Ninh Bình07/07/2026Đoàn xã Hải An (Đoàn xã Hải An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bản làng nằm heo hút trên dãy núi cao, nơi người dân sống dựa vào nương rẫy. Kẻ thù đã phao tin rằng quân giải phóng đến để cướp đất, cướp của, khiến bà con hoang mang, thậm chí trốn vào rừng sâu.

Tổ công tác của Cường đến bản khi chỉ còn là những căn nhà sàn vắng lạnh. Cường không vội vã, anh ra lệnh cho anh em: "Chúng ta không được chạm vào bất cứ thứ gì của bà con. Hãy giúp họ sửa lại mái nhà, quét dọn sân bản và làm sạch nguồn nước."

Suốt một tuần, tổ của Cường âm thầm làm việc. Họ thấy giếng nước bị bùn lấp, liền cặm cụi nạo vét. Họ thấy những cánh đồng lúa bị sâu bệnh hoành hành, liền giúp bà con bắt sâu, bón phân. Cường, với vốn tiếng dân tộc học được từ đồng đội, bắt đầu kiên trì tiếp cận già làng. Anh không nói về chiến tranh, anh chỉ hỏi về cách trồng trọt, về phong tục tập quán, về những nỗi khổ của bà con khi thiếu muối, thiếu vải.

Một buổi chiều, già làng từ trong rừng rụt rè bước ra. Ông nhìn những người lính giải phóng đang cặm cụi vá lại mái nhà cộng đồng của bản. Cường bước tới, kính cẩn đặt lên tay già làng một gói muối nhỏ - thứ quý giá nhất mà tổ công tác dành dụm được từ khẩu phần của mình.

"Chúng cháu là bộ đội cụ Hồ, đến đây để bảo vệ dân làng khỏi kẻ thù, không phải để lấy đi của cải. Bản làng của ông cũng là nhà của chúng cháu," – Cường nhẹ nhàng nói.

Sự chân thành của những người lính đã làm tan chảy băng giá trong lòng người dân. Từng gia đình bắt đầu trở về từ rừng sâu. Họ thấy nhà cửa của mình được giữ gìn ngăn nắp, thấy đồng ruộng xanh tốt trở lại. Từ sự nghi ngại ban đầu, bà con chuyển sang yêu quý các anh như con cháu trong nhà.

Đỉnh điểm là khi kẻ thù cử một toán biệt kích giả dạng quân ta để hòng bắt cóc già làng. Chính bà con dân bản đã phát hiện ra sự khác biệt trong cách ăn nói, sinh hoạt của chúng. Họ bí mật báo cho Cường. Trong một trận vây bắt đầy kịch tính giữa rừng già, với sự hỗ trợ đắc lực của các trai tráng trong bản, toán biệt kích đã bị bắt gọn mà không hề gây thương vong cho dân làng.

Đêm hôm ấy, cả bản làng tổ chức lễ hội mừng chiến thắng. Bên ánh lửa bập bùng, già làng đặt tay lên vai Cường: "Giờ thì chúng tôi đã hiểu, bộ đội cụ Hồ là con của bản, là người bảo vệ dòng suối, ngọn núi của chúng tôi."

Những ngày sau đó, cả bản làng cùng bộ đội trở thành một khối thống nhất. Bà con là "tai mắt", là nguồn tiếp tế vững chắc cho các đơn vị hành quân qua vùng này. Sau ngày thống nhất, Cường trở về với đời thường, nhưng ký ức về bản làng năm ấy vẫn luôn sáng mãi.

Câu chuyện của Cường là bài học quý giá về sức mạnh của lòng dân. Trong thời hoa lửa, người lính không chỉ cầm súng, họ còn cầm theo cả tình thương và sự thấu hiểu. Chính sợi dây kết nối nhân văn ấy đã tạo nên sức mạnh vô địch, giúp dân tộc ta chiến thắng mọi âm mưu chia rẽ, giữ vững sự bình yên cho từng nóc nhà, từng góc rừng nơi biên giới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mùa Xuân Ở Bản Làng Vùng Cao | Câu chuyện thời hoa lửa