MÙA XUÂN RỰC LỬA THĂNG LONG
Mùa đông năm 1788, từng đoàn quân Thanh ồ ạt tiến vào Đại Việt. Chúng chiếm Thăng Long, ngang nhiên giày xéo đất nước, coi thường ý chí của một dân tộc nhỏ bé. Không khí tang thương bao trùm, nhưng trong lòng người dân, ngọn lửa kháng chiến chưa bao giờ tắt.
MÙA XUÂN RỰC LỬA THĂNG LONG
Mùa đông năm 1788, từng đoàn quân Thanh ồ ạt tiến vào Đại Việt. Chúng chiếm Thăng Long, ngang nhiên giày xéo đất nước, coi thường ý chí của một dân tộc nhỏ bé. Không khí tang thương bao trùm, nhưng trong lòng người dân, ngọn lửa kháng chiến chưa bao giờ tắt.
Ở phương Nam, tại Phú Xuân, một quyết định lịch sử được đưa ra. Nguyễn Huệ lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu là Quang Trung. Nhưng lễ đăng quang chưa kịp nguội, ông đã lập tức phát động cuộc Bắc tiến—một chiến dịch mà sau này đi vào lịch sử như một kỳ tích quân sự.
Quang Trung hiểu rằng: thời gian chính là yếu tố sống còn. Ông hạ lệnh cho quân lính hành quân thần tốc, ngày đêm không nghỉ. Đường xa, gió rét, đói khát—tất cả đều bị ý chí chiến thắng đè bẹp. Trên đường đi, ông dừng lại động viên quân sĩ:
“Đánh cho để dài tóc
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn!”
Lời hiệu triệu ấy như sấm nổ, thắp bùng khí thế chiến đấu. Quân Tây Sơn không chỉ hành quân—họ lao đi như cơn lốc.
Đêm 30 Tết, khi nhiều nơi còn đang chuẩn bị đón năm mới, quân Tây Sơn đã áp sát các đồn giặc. Địch hoàn toàn bất ngờ. Chúng không thể tưởng tượng rằng một đạo quân có thể di chuyển nhanh đến vậy.
Rạng sáng mùng 5 Tết năm 1789, trận đánh quyết định nổ ra tại Ngọc Hồi và Đống Đa.
Khói súng mù trời. Trống trận dồn dập như sấm. Quân Tây Sơn dùng khiên phủ rơm ướt, xông thẳng vào đồn giặc, bất chấp mưa đạn. Từng lớp lính ngã xuống, nhưng phía sau vẫn tiếp tục xông lên. Không ai lùi bước.
Giữa chiến trường khốc liệt, Nguyễn Huệ cưỡi voi chiến, áo bào đỏ rực, trực tiếp chỉ huy. Hình ảnh ấy như một ngọn lửa sống, thắp lên tinh thần bất khuất cho toàn quân.
Quân Thanh bắt đầu hoảng loạn. Hàng ngũ rối loạn, tinh thần suy sụp. Tướng giặc Tôn Sĩ Nghị bỏ chạy trong đêm, mặc kệ binh lính bị tiêu diệt.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, toàn bộ quân xâm lược bị đánh tan. Thăng Long được giải phóng trong niềm vui vỡ òa của nhân dân.
Mùa xuân năm ấy không chỉ là mùa của đất trời—mà là mùa xuân của độc lập, của lòng tự hào dân tộc.



