Cựu Thanh niên xung phong

Mùa xuân trên đỉnh đèo Sa Mù

Tết Nguyên đán năm 1973, giữa núi rừng Trường Sơn mịt mù sương phủ, những người lính vận tải đã đón một mùa xuân đặc biệt trên đỉnh đèo Sa Mù. Không bánh chưng, không pháo hoa, nhưng tình đồng đội và niềm tin vào ngày thống nhất đã làm nên một cái Tết không thể nào quên trong ký ức của ông Hoàng Văn Phúc.

Khánh Hòa17/06/2026Lê Gia Bảo (Chi đoàn thôn Tân Tứ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1973, đơn vị vận tải của ông Hoàng Văn Phúc nhận nhiệm vụ đưa hàng hóa vượt đèo Sa Mù vào chiến trường miền Nam. Những ngày giáp Tết, mưa phùn và sương dày đặc khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Đường núi trơn trượt, nhiều xe phải dừng lại chờ thông tuyến.

Đêm ba mươi Tết, đoàn xe trú quân trong một cánh rừng gần đỉnh đèo. Không ai nghĩ mình sẽ được đón giao thừa. Lương thực còn lại chỉ có vài nắm gạo, ít thịt hộp và mấy lon lạc rang.

Trong tổ lái xe có chiến sĩ Đinh Xuân Thành, quê ở Ninh Bình, người nổi tiếng khéo tay và hay pha trò. Thấy anh em buồn vì nhớ nhà, Thành liền lấy chiếc tăng cũ trải xuống đất, gom những cành mai rừng nhỏ cắm vào chiếc ca nhôm rồi cười:

– Thế là chúng ta có cây mai ngày Tết rồi!

Cả đơn vị bật cười. Người góp ít lạc rang, người mang thịt hộp, người giữ lại chút chè khô quý giá. Chẳng mấy chốc, một “mâm cỗ giao thừa” đơn sơ được bày ra giữa đại ngàn.

Đúng thời khắc chuyển giao năm mới, từ chiếc radio bán dẫn nhỏ, tiếng đọc thơ chúc Tết và những giai điệu quen thuộc vang lên. Mọi người lặng đi trong giây lát.

Đinh Xuân Thành nâng chiếc ca nhôm lên, nói:

– Chúng ta xa nhà, nhưng Tổ quốc là mái nhà chung. Sang năm mới, mong tất cả bình an, mong ngày thống nhất đến thật gần để ai cũng được về sum họp.

Những chiếc ca nhôm chạm nhẹ vào nhau thay cho tiếng pháo giao thừa.

Rạng sáng mùng Một, cả đơn vị nhận lệnh tiếp tục lên đường. Khi chuẩn bị xuất phát, ông Hoàng Văn Phúc phát hiện chiếc khăn len của mình bị rơi đâu mất. Giữa lúc đang loay hoay tìm kiếm, Đinh Xuân Thành chạy đến đưa lại chiếc khăn:

– Tôi nhặt được từ tối qua. Tết nhất rồi, đừng để cảm lạnh, còn phải đưa hàng vào chiến trường.

Ông Phúc xúc động nhớ lại:

“Chiếc khăn len ấy chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng tình cảm của đồng đội dành cho nhau thì vô giá. Giữa chiến tranh, chúng tôi coi nhau như người thân trong gia đình.”

Mùa xuân năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất. Trong buổi họp mặt đồng đội nhiều năm sau, ông Phúc vẫn nhắc về đêm giao thừa trên đỉnh đèo Sa Mù với ánh mắt rưng rưng:

“Không có pháo hoa, không có bánh chưng, nhưng đó là cái Tết ấm áp nhất cuộc đời tôi. Chính tình đồng chí, đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình đã giúp chúng tôi đi qua những năm tháng hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn