MÙA XUÂN TRỞ LẠI
Nguyễn Thị Yến Nhi
Sau những năm tháng dài, mùa xuân đầu tiên trong hòa bình trở về.
Cây cối bắt đầu xanh.
Những ngôi nhà sửa sang lại.
Trẻ con mặc quần áo mới chạy ngoài đường.
Một người lính trở về quê sau nhiều năm.
Ông đi chậm qua con đường cũ.
Những người quen nhận ra ông.
Có người chạy đến ôm.
Có người chỉ đứng nhìn.
Ông hỏi:
“Cây đa còn không?”
Người hàng xóm đáp:
“Còn.”
Ông mỉm cười.
Ông đi đến gốc cây.
Nơi đó từng có rất nhiều người bạn của ông ngồi cùng.
Nhưng hôm nay chỉ còn mình ông.
Ông lấy từ túi áo một tấm ảnh cũ.
Trong ảnh là cả nhóm người trẻ.
Ông đặt ảnh dưới gốc cây.
“Các cậu cũng về rồi.”
Một người hỏi:
“Anh nói gì?”
Ông lắc đầu:
“Không có gì.”
Mùa xuân năm ấy, ông trồng một cây nhỏ bên cạnh cây đa.
Ông nói với những người xung quanh:
“Để trẻ con sau này có bóng mát.”
Không ai hỏi thêm.
Họ hiểu rằng ông đang trồng cây cho tương lai.
Những người đã hy sinh không thể nhìn thấy mùa xuân ấy.
Nhưng họ đã góp phần để mùa xuân trở lại.
Nhiều thập kỷ sau, cây nhỏ ngày nào đã trở thành một cây lớn.
Trẻ em chơi dưới bóng cây.
Người già ngồi trò chuyện.
Những người trẻ chụp ảnh.
Cuộc sống bình yên cứ thế tiếp tục.
Có lẽ đó chính là câu trả lời đẹp nhất cho những hy sinh của một thế hệ.
Họ đã đi qua mùa lửa để thế hệ sau được sống trong những mùa xuân bình yên.



