Mùa xuân trở về
Đây là tác phẩm hư cấu, lấy cảm hứng từ bối cảnh lịch sử Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.
Mùa xuân năm ấy đến trong tiếng chim hót trên những cánh đồng vừa hồi sinh sau chiến tranh.
Ngôi làng nhỏ bên dòng sông rộn ràng cờ đỏ. Người dân đứng hai bên đường chờ đón những người con trở về sau bao năm xa cách.
Trong dòng người ấy có ông Bảy – người cha đã ngoài sáu mươi tuổi. Trên tay ông là chiếc khăn tay cũ của con trai, được giữ gìn suốt hơn mười năm.
Ông không biết hôm nay con mình có trở về hay không.
Chiếc xe chở những người lính dừng lại trước sân đình.
Từng người bước xuống trong tiếng reo mừng.
Có người ôm chầm lấy cha mẹ.
Có người nghẹn ngào gọi tên vợ con.
Ông Bảy vẫn lặng lẽ đứng nhìn.
Bất chợt, một người lính chống nạng bước xuống xe.
Dáng người gầy đi nhiều, mái tóc đã lấm tấm bạc dù tuổi đời còn rất trẻ.
Người lính cất tiếng:
– Cha…
Ông Bảy sững người.
Chiếc khăn trên tay rơi xuống đất.
Hai cha con ôm chầm lấy nhau trong tiếng khóc nghẹn.
Không ai nói được lời nào.
Người dân quanh đó cũng lặng đi.
Chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ của biết bao người, để lại những vết thương không thể nhìn thấy bằng mắt.
Chiều hôm ấy, hai cha con ra thăm cánh đồng cũ.
Những bông lúa non đang đung đưa trong gió.
Người con cúi xuống nắm một nắm đất.
– Cuối cùng con cũng được trở về.
Ông Bảy mỉm cười:
– Con trở về là mùa xuân đẹp nhất của cha.
Năm tháng trôi qua, người lính ấy trở thành cán bộ hợp tác xã, cùng bà con khôi phục ruộng đồng, xây cầu, làm đường.
Mỗi dịp Tết đến, ông lại kể cho con cháu nghe về những ngày gian khó để các em hiểu rằng mùa xuân của hòa bình được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của các thế hệ đi trước.
Thông điệp: Hòa bình là mùa xuân quý giá nhất của dân tộc. Trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã cống hiến chính là cách để mỗi chúng ta gìn giữ mùa xuân ấy mãi mãi.



