Mùa Xuân Trong Tiếng Pháo
ôi vẫn nhớ buổi sáng ấy, một buổi sáng tháng Hai lạnh cắt da năm 1979. Sương mù phủ kín dãy núi trước mặt, trắng đục như một bức màn chưa kịp vén. Chúng tôi – những chàng trai vừa rời ruộng đồng, giảng đường chưa lâu – đứng thành hàng bên con đường đất đỏ dẫn ra biên giới.
Khi tiếng pháo đầu tiên vang lên, tôi nhận ra rằng tuổi trẻ của mình vừa khép lại.
Chúng tôi đóng quân ở một điểm cao nhìn xuống thung lũng nhỏ, nơi có vài mái nhà lợp ngói âm dương. Dân đã sơ tán từ trước, chỉ còn lại tiếng gió thổi qua vườn mận trơ cành. Đêm trước trận đánh, anh Hòa – tiểu đội trưởng – chia cho mỗi người một điếu thuốc. Anh nói:
“Có thể ngày mai sẽ rất dài.”
Chúng tôi không ai trả lời. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Tôi nghĩ đến mẹ đang gói bánh chưng ở quê, chắc bà vẫn tin tôi chỉ đang đi huấn luyện.
Rạng sáng, pháo kích bắt đầu. Đất rung lên như có con thú khổng lồ lật mình dưới lòng đất. Những cột khói đen dựng lên sau dãy núi. Lệnh chiến đấu được truyền xuống rất nhanh, dứt khoát. Chúng tôi tản ra theo đội hình đã tập hàng trăm lần, nhưng lần này mọi thứ không còn là bài tập nữa.
Tôi nhớ rất rõ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy họ. Những bóng người lẫn trong sương, di chuyển nhanh và thấp. Tim tôi đập mạnh đến mức tưởng như nghe rõ trong tai. Tay run, nhưng chân vẫn bước.
Anh Hòa hét lớn:
“Giữ vị trí!”
Tiếng súng nổ chát chúa, dội vào vách núi rồi bật ngược trở lại. Mùi khói súng trộn lẫn mùi đất ẩm. Tôi bắn theo phản xạ, không còn phân biệt được thời gian. Chỉ biết rằng chúng tôi phải giữ ngọn đồi này bằng mọi giá.
Đến trưa, sương tan. Ánh nắng yếu ớt rọi xuống chiến hào lổn nhổn đất đá. Chúng tôi đã mất hai người. Anh Hòa bị thương ở vai nhưng vẫn cười, bảo rằng “chưa đến lượt mình đâu”.
Khoảnh khắc khiến tôi không bao giờ quên là khi tiếng súng tạm ngớt. Cả thung lũng im lặng đến lạ. Tôi nghe thấy tiếng chim, lần đầu tiên trong ngày. Một con chim nhỏ bay qua bầu trời khói xám. Nó bay rất nhanh, như thể không thuộc về nơi này.
Tôi chợt nhận ra chiến tranh không thể giết hết mọi thứ. Vẫn có mùa xuân đâu đó.
Chiều xuống, trận đánh dịu dần. Đồi vẫn thuộc về chúng tôi. Khi mặt trời khuất sau dãy núi, bầu trời đỏ rực như than hồng. Chúng tôi ngồi dựa vào nhau, mệt lả. Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu rằng mình vừa bước qua một lằn ranh.
Tối hôm đó, tôi viết vội vài dòng vào cuốn sổ nhỏ:
“Con vẫn ổn. Con đang giữ đất của mình.”
Tôi không biết lá thư ấy có bao giờ đến tay mẹ hay không. Nhưng tôi tin, ở một nơi nào đó, bà sẽ hiểu.
Giờ đây, nhiều năm đã trôi qua. Ngọn đồi ấy chắc đã phủ đầy cây cỏ. Những vết đạn có lẽ đã bị thời gian xóa nhòa. Nhưng mỗi khi mùa xuân về, nghe tiếng pháo hoa giao thừa, tôi vẫn giật mình.
Và trong khoảnh khắc ấy, tôi lại thấy mình đứng trên ngọn đồi năm xưa – nơi tuổi trẻ của chúng tôi ở lại mãi mãi.



