MÙI ÁO QUÂN PHỤC PHƠI ĐÊM
MÙI ÁO QUÂN PHỤC PHƠI ĐÊM
Mùa mưa ở Trường Sơn kéo dài khiến quần áo lúc nào cũng ẩm lạnh.
Có đêm trời tạnh hiếm hoi, anh Hòa tranh thủ mang áo quân phục ra phơi trên dây mắc giữa hai thân cây.
Gió đêm thổi làm hàng áo lính đung đưa dưới ánh trăng mờ.
Anh đứng nhìn rất lâu rồi khẽ nói:
“Mùi áo khô làm nhớ nhà thật.”
Ở quê anh, mỗi tối mẹ thường đi thu quần áo ngoài sân rồi gấp gọn để đầu giường cho con.
Ra chiến trường nhiều năm, chỉ một mùi vải khô trong đêm cũng khiến lòng người lính chùng xuống.
Một buổi gần sáng cuối năm, đơn vị bất ngờ bị máy bay địch oanh tạc.
Một thương binh bị mắc lại trong căn hầm sập một nửa.
Anh Hòa lao vào kéo đồng đội ra ngoài giữa đất đá và khói bụi.
Người lính ấy được cứu sống.
Sau hòa bình, mỗi lần ngửi thấy mùi áo vừa khô sau mưa, ông lại nhớ về thời hoa lửa năm ấy.



