Mùi đất biên cương
Ngày đó, bác Dũng còn trẻ, mới ngoài hai mươi, bước chân vào quân đội. Đơn vị của bác được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến biên giới xa xôi, nơi đất trời hòa cùng núi rừng hoang vu. Mỗi lần đứng gác trên mỏm núi cao, bác hít thật sâu không khí, và trong đó, ông luôn cảm nhận mùi đất biên cương – mùi của rừng núi, của đất đá, của lửa và mồ hôi đồng đội.
Đêm đầu tiên trên điểm cao, sương mù dày đặc, gió núi thổi rít, bác Dũng đứng lặng nhìn dải đất biên giới mờ ảo trong màn sương. Đất ẩm, mùi cỏ khô và lá rừng hòa lẫn với mùi khói lửa từ những hố lửa trại tạm.
— “Cảm giác đứng nơi biên cương, chỉ có mình, súng và đất trời, vừa sợ, vừa tự hào,” bác Dũng kể.
Tiểu đội của bác luân phiên canh gác, mỗi người một góc nhìn, đôi mắt luôn mở to, tai lắng nghe mọi tiếng động. Bom pháo chưa rơi, nhưng thỉnh thoảng, tiếng súng bắn thử vang vọng từ phía xa, khiến tim người lính thắt lại.
Trong những đêm dài, mùi đất biên cương thấm vào quần áo, vào tóc, vào cả hơi thở. Mỗi lần hít thật sâu, bác cảm nhận sự sống, sự nguy hiểm, và cả trách nhiệm bảo vệ quê hương.
Trong gian khổ, bác Dũng thân nhất với anh Hùng, người đồng đội quê ở miền xuôi, dáng cao, mắt sáng và luôn lạc quan. Hai người thường chia nhau những bữa cơm tạm, nhặt từng lá cây khô nấu nước, kể chuyện nhà, chuyện làng, để quên đi mùi súng đạn và đất rừng.
Một buổi sáng, khi tiểu đội đang kiểm tra vị trí, phát hiện mìn bẫy phía trước. Hùng cẩn thận dẫn bác Dũng đi quanh, tránh nguy hiểm.
— “Đồng đội là người đưa đường, là chỗ dựa khi đất trời có thể nuốt chửng bạn bất cứ lúc nào,” bác Dũng nói.
Mỗi bước chân, mỗi hơi thở, mỗi cử chỉ đều hòa cùng mùi đất biên cương, nhắc nhở họ về trách nhiệm, về sự sống và về quê hương cần bảo vệ.
Một buổi chiều, đơn vị bác Dũng phải chống trả đợt tiến công của địch. Bom nổ vang, đất đá bay tứ tung, khói bụi trộn lẫn với mùi đất, mùi lá rừng và mùi khói thuốc súng.
Bác Dũng ôm chặt súng, dẫn đồng đội qua địa hình hiểm trở, vừa chiến đấu vừa giữ an toàn cho người bị thương. Mỗi lần nhìn xuống đất, bác nhận ra mùi đất biên cương không chỉ là mùi của rừng núi, mà là mùi của tuổi trẻ, của lòng dũng cảm và của những người đồng đội hy sinh.
Khi trận đánh kết thúc, đơn vị vẫn giữ vững vị trí. Mùi đất hòa cùng khói lửa, mùi mồ hôi và bụi bẩn, trở thành dấu ấn không bao giờ quên trong ký ức bác.
Ngày chiến tranh kết thúc, bác Dũng trở về quê hương. Nhưng mỗi lần ngửi mùi đất ẩm, mùi rừng già hay hương khói bếp quê, bác lại nhớ đến những ngày đứng gác nơi biên cương, nhớ đến đồng đội, nhớ đến tuổi trẻ đã dâng hiến.
— “Mùi đất biên cương nhắc tôi về sự sống còn, về tình đồng đội, về trách nhiệm với quê hương. Dù thời gian có trôi, mùi ấy vẫn sống mãi trong ký ức và trái tim người lính,” bác Dũng nói.
Bác nhìn các cháu thanh niên trong xóm, giọng trầm mà xúc động:
— “Các cháu ạ, dù hôm nay không còn chiến tranh, hãy trân trọng đất quê hương, trân trọng đồng đội, và luôn giữ tinh thần dũng cảm. Khi bước trên đất biên cương của cuộc đời, hãy để trái tim các cháu luôn vững như chúng tôi năm xưa.”



