Mùi Hoa Bưởi
Mùi Hoa Bưởi
Mùa xuân năm ấy, cây bưởi trước sân nhà bà ngoại bắt đầu nở hoa trắng xóa. Hương thơm nhẹ bay khắp con ngõ nhỏ khiến Lan nhớ đến những ngày yên bình trước chiến tranh.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi nhanh chóng bị cắt ngang bởi tiếng còi báo động vang lên từ đầu làng. Mọi người lại vội vàng chạy xuống hầm trú ẩn quen thuộc.
Trong căn hầm chật hẹp, Lan vẫn ngửi thấy thoang thoảng mùi hoa bưởi theo gió len vào. Hương thơm dịu dàng ấy khiến cô thấy lòng bình tĩnh hơn giữa tiếng bom rung chuyển mặt đất.
Sau trận bom, nhiều mái nhà trong làng bị hư hỏng nặng. Nhưng cây bưởi trước sân vẫn đứng yên, những chùm hoa trắng còn nguyên trên cành.
Bà ngoại khẽ vuốt tóc Lan rồi nói: “Hoa vẫn nở nghĩa là mình còn hy vọng.”
Buổi tối hôm đó, Lan hái vài bông hoa bưởi đặt vào chiếc khăn tay nhỏ rồi giữ bên mình rất lâu.
Giữa thời hoa lửa, những mùi hương quen thuộc của quê nhà đã trở thành nguồn an ủi dịu dàng giúp con người vượt qua mất mát và sợ hãi.


