Mùi khói bếp
Trong lúc sơ tán, bé An nhớ nhất là mùi khói bếp mẹ nấu cơm chiều. Những ngày chạy loạn, bữa ăn của em chỉ là khoai nhạt và nước suối. Có đêm em ngồi nhìn trời, tưởng tượng ngọn lửa bập bùng trong gian bếp cũ. Mẹ An thấy thế, nén nước mắt nói: “Khi hòa bình, mẹ sẽ nấu lại cho con cả nồi cơm thật thơm”. Lời hứa ấy khiến An kiên cường hơn. Một ngày mùa thu, họ được trở về nhà. Khói bếp lại bay lên, dìu dịu như chưa từng tan biến. An ăn bát cơm nóng và nghĩ: đây mới là mùi của cuộc sống.



