Mùi Khói Bếp
Mùi Khói Bếp
Chiều muộn, khói bếp lại bay lên từ những mái nhà nhỏ ven sông sau một ngày dài đầy mệt nhọc. Mùi củi cháy quen thuộc lan khắp xóm khiến lòng người dịu lại giữa thời chiến nhiều bất an.
Mẹ của Vân ngồi bên bếp lửa nấu nồi cháo loãng cho cả nhà. Gạo còn rất ít nên bà phải cho thêm khoai để mọi người ăn no hơn.
Vân vừa nhóm lửa vừa nghe tiếng đại bác vọng xa ngoài phía biển. Dù đã quen với âm thanh ấy, cô vẫn thấy lòng nặng trĩu mỗi khi đêm xuống.
Một lát sau, người em trai nhỏ chạy vào bếp rồi reo lên khi thấy nồi cháo bắt đầu sôi. Tiếng cười trẻ con khiến căn nhà như ấm áp hơn.
Mẹ Vân lặng lẽ múc phần cháo nhiều nhất cho các con rồi bảo mình chưa đói.
Ngoài trời, gió lạnh thổi qua hàng tre xào xạc nhưng trong căn bếp nhỏ, ánh lửa vẫn bập bùng đỏ rực.
Giữa thời hoa lửa, những gian bếp nghèo vẫn giữ cho con người hơi ấm gia đình và niềm tin vượt qua tháng ngày khó khăn.


