MÙI KHÓI BẾP BUỔI SÁNG
MÙI KHÓI BẾP BUỔI SÁNG
Sáng ở chiến trường thường bắt đầu rất sớm. Khi sương còn phủ kín lối đi, anh Thành đã lặng lẽ nhóm bếp chuẩn bị bữa sáng cho đơn vị. Khói bếp Hoàng Cầm bay rất thấp dưới những tán cây già. Mùi khói quyện với mùi cơm mới khiến ai cũng thấy ấm lòng giữa rừng sâu lạnh giá. Anh Thành ít nói nhưng luôn chăm lo cho đồng đội. Có người sốt rét, anh dành phần cháo nóng. Có thương binh đau nặng, anh lặng lẽ nấu riêng chút canh rau rừng. Một buổi sáng cuối mùa mưa, khi bếp vừa đỏ lửa thì tiếng máy bay vang lên trên đầu. Bom bắt đầu dội xuống khu vực đóng quân. Một lán thương binh bị sập sau tiếng nổ lớn. Anh Thành lao vào giữa khói bụi cứu người. Người cuối cùng được đưa ra an toàn. Sau chiến tranh, nhiều người lính cũ vẫn nhớ mùi khói bếp buổi sáng năm ấy — mùi của sự sống, của tình người giữa những tháng ngày thời hoa lửa.



