Cựu chiến binh

MÙI KHÓI BẾP GIỮA CHIẾN HÀO

Hà Tĩnh11/04/2026LÊ XUÂN HẢI ĐĂNG (THÔN 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa mùi thuốc súng… tôi lại nhớ mùi khói bếp,” ông Tư nói, ánh mắt chùng xuống. Năm 1968, đơn vị ông bám trụ trong những chiến hào dài hun hút. Cuộc sống chỉ có đất, bùn và tiếng bom nổ không dứt. “Ăn uống kham khổ lắm,” ông kể. “Có hôm chỉ vài nắm cơm nguội, chẳng có gì ăn kèm.” Một buổi chiều hiếm hoi yên tiếng súng, một người lính trong đơn vị lén nhóm một bếp lửa nhỏ dưới hào, dùng vài cành cây khô còn sót lại. “Tôi hỏi: ‘Lộ khói thì nguy hiểm lắm, sao cậu dám?’”
Cậu ấy chỉ cười: “Em nhớ mùi cơm nóng… nên thử.” Khói bếp bay lên rất nhẹ, len qua những khe đất. Một nồi cơm nhỏ được nấu vội. “Khi cơm chín, mùi thơm lan ra,” ông nhớ lại. “Tất cả chúng tôi ngồi quanh, mỗi người một ít… mà thấy ấm lòng lạ thường.” Nhưng niềm vui ngắn ngủi. Tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện. Mọi người vội dập lửa, tản ra. Sau trận bom, chiến hào bị sạt lở. Người lính đã nhóm bếp hôm đó… không còn nữa. Ông Tư lặng đi, giọng nghẹn:
“Chỉ một nồi cơm… mà cậu ấy phải trả giá bằng cả mạng sống.” Ông nhìn xa xăm:
“Chiến tranh khiến những điều bình dị nhất… trở thành điều quý giá nhất. Và có những người… đã hy sinh chỉ để giữ lại một chút ấm áp cho đồng đội.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn