Mùi Khói Bếp Quê Nhà
Mùi Khói Bếp Quê Nhà
Đêm xuống rất nhanh giữa cánh rừng Trường Sơn. Sau một ngày hành quân dài, đơn vị của An dừng chân bên con suối nhỏ để nghỉ ngơi. Mọi người nhóm bếp nấu cơm bằng những cành củi ướt nên khói bay nghi ngút khắp nơi. Nhìn làn khói trắng lững lờ giữa rừng sâu, An chợt nhớ đến căn bếp nhỏ ở quê nhà.
Ngày còn bé, mỗi chiều đi học về, cậu luôn thấy mẹ ngồi bên bếp lửa đỏ hồng nấu cơm. Mùi khói quyện với hương rơm khô đã trở thành ký ức thân thuộc nhất trong tuổi thơ của An. Giờ đây giữa chiến trường, chỉ cần thoảng qua mùi khói bếp, lòng cậu lại nghẹn lại vì nhớ nhà.
Bữa cơm tối chỉ có ít rau rừng và lương khô nhưng ai cũng ăn rất ngon lành. Một chiến sĩ lớn tuổi kể chuyện quê hương khiến cả nhóm bật cười vui vẻ.
Ngoài kia tiếng bom vẫn vọng về từng hồi xa xa. Nhưng bên bếp lửa nhỏ giữa rừng sâu, những người lính trẻ vẫn giữ trong tim hình ảnh mái nhà bình yên để tiếp tục bước qua thời hoa lửa khốc liệt.



