Mùi Khói Sau Khi Không Còn Bom Rơi
Sau chiến tranh tại Việt Nam, có những vùng đất dù đã yên bình vẫn còn lưu lại dấu vết của bom đạn: mùi khói, mùi đất cháy, và cảm giác nặng trong không khí mỗi khi trời trở gió. Câu chuyện không xoay quanh một nhân vật cụ thể, mà là ký ức tập thể về “mùi của chiến tranh” còn sót lại trong đời sống hậu chiến.
Có những vùng đất
không còn bom,
nhưng vẫn còn mùi.
Mùi khói không biết từ đâu
len vào buổi chiều yên.
Không ai đốt gì nữa,
nhưng không khí vẫn có
một vệt cháy cũ.
Người già đi qua đó
hay chậm bước lại.
Không nói gì,
chỉ hít một hơi rất sâu
rồi thở ra lâu hơn bình thường.
Trẻ con thì không hiểu,
chúng chỉ thấy trời xanh.
Nhưng người lớn
thì nghe được một thứ khác
ẩn trong gió.
Có khi mùi ấy biến mất,
rồi trở lại sau một cơn mưa.
Như ký ức không cần gọi tên
vẫn tự tìm đường về.
Không ai ghi lại
mùi của chiến tranh.
Nhưng ai từng đi qua nó
thì không quên được cách nó im lặng.
Và lạ nhất là:
khi hòa bình đã đủ lâu,
người ta không còn sợ tiếng nổ nữa,
mà sợ chính cái mùi
nhắc rằng từng có tiếng nổ ở đây.



