Mùi Khói Tràm Trong Đêm Lửa
Giữa rừng tràm Cà Mau trong những năm chiến tranh, nơi bùn lầy và nước đen che chở con người, những chuyến đi âm thầm vẫn diễn ra mỗi đêm. Câu chuyện là ký ức của một người giao liên trẻ, mang theo tài liệu và niềm tin, vượt qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Tôi là Nguyễn Văn Cường, lớn lên ở vùng rừng U Minh, Cà Mau. Tuổi thơ tôi gắn với mùi khói tràm, với những con rạch nhỏ len lỏi giữa rừng. Nhưng chiến tranh đến, rừng không còn yên bình nữa.
Tôi tham gia làm giao liên khi vừa tròn mười bảy. Ban ngày, tôi đi đặt lờ bắt cá, như bao người dân khác. Ban đêm, tôi mang theo tài liệu, len lỏi qua rừng tràm để chuyển tin.
Rừng U Minh ban đêm rất đặc biệt. Không có ánh trăng, chỉ có mùi khói tràm và tiếng côn trùng. Mỗi bước đi đều phải cẩn thận, vì chỉ cần trượt chân là có thể lún sâu trong bùn.
Một đêm, tôi nhận nhiệm vụ mang tài liệu đến một điểm liên lạc sâu trong rừng. Trời mưa nhẹ, nước dâng cao. Tôi đi bộ, nước ngập đến ngang hông.
Đi được nửa đường, tôi nghe thấy tiếng động cơ xa xa. Tôi biết có nguy hiểm. Tôi tắt đèn, nấp vào một gốc tràm lớn.
Tiếng bước chân tiến lại gần. Ánh đèn quét qua từng thân cây. Tôi nín thở, tay ôm chặt túi tài liệu.
Một giọt nước từ lá rơi xuống mặt tôi. Tôi không dám lau. Thời gian như ngừng lại.
Khi tiếng động xa dần, tôi mới dám cử động. Nhưng con đường phía trước đã bị kiểm soát. Tôi phải đổi hướng, đi sâu hơn vào vùng bùn lầy.
Bùn kéo chân tôi xuống từng bước. Có lúc tôi tưởng mình không thể đi tiếp. Nhưng mỗi lần nghĩ đến nhiệm vụ, tôi lại cố gắng bước thêm một bước nữa.
Cuối cùng, tôi đến được điểm hẹn. Người nhận tài liệu nhìn tôi, ngạc nhiên:
“Sao cậu đến được?”
Tôi chỉ cười, không nói gì. Lúc ấy, tôi quá mệt để giải thích.
Nhưng ký ức tôi không chỉ có những lần thành công.
Một lần khác, tôi đi cùng anh Sáu Minh – người đã dạy tôi nghề giao liên. Khi chúng tôi băng qua một con rạch, bất ngờ có tiếng súng.
Anh đẩy tôi xuống nước:
“Lặn đi! Giữ tài liệu!”
Tôi làm theo. Khi ngoi lên, anh đã không còn.
Tôi đứng lặng giữa rừng, mùi khói tràm vẫn bay trong gió, nhưng lòng tôi trống rỗng.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Tôi trở lại rừng U Minh. Rừng vẫn vậy – những hàng tràm, những con rạch, mùi khói quen thuộc.
Tôi đốt một đống lửa nhỏ. Khói bay lên, mang theo ký ức của một thời hoa lửa.
Với tôi, mùi khói tràm không chỉ là mùi của rừng, mà còn là mùi của những ngày tháng không thể nào quên – nơi con người đã sống, chiến đấu và giữ trọn niềm tin giữa bóng tối.



