Mùi Khói Trên Đồi Sim
Mùi Khói Trên Đồi Sim

Đồi sim sau làng từng là chỗ bọn trẻ tụ tập thả diều, trốn tìm.
Khi chiến tranh ập đến, đó trở thành điểm quan sát của đội du kích.
Hằng chiều, Lan – cô thiếu nữ mới mười tám – lại gùi cơm, nước lên đồi.
Cô quen từng lối mòn, từng gốc sim, từng bụi cỏ có thể ẩn mình.
Có ngày bom nổ gần, đất đá văng đầy áo, cô vẫn chỉ cười xòa: “Chưa trúng là còn may.”
Đám bộ đội trêu: “Lan ơi, hết chiến tranh anh nào rước em chắc phải gan bằng sắt.”
Cô đỏ mặt, lấy cớ đi nhóm bếp, để lại sau lưng tiếng cười rộn rã.
Một buổi chiều, máy bay quần thảo, khói lửa trùm lên đồi sim.
Lan ôm chặt nồi cơm vào ngực, lao vào hầm cùng anh em.
Khi mọi thứ lắng xuống, đồi sim cháy xém, mùi khói ngai ngái.
Cô vuốt vội mái tóc cháy xém, nói: “Mai sim lại mọc thôi mà.”
Những ngày sau đó, cô vẫn gùi cơm lên, dù đường dốc hơn, bụi cây ít hơn.
Có tối, cô ngồi một mình trên đỉnh đồi, nhìn xa xa ánh chớp bom.
Lan thầm ước: “Sau này, chỗ này chỉ còn nhìn thấy chớp trời khi sắp mưa.”
Nhiều năm trôi qua, chiến tranh qua đi, đồi sim lại phủ màu tím.
Những người lính sống sót trở lại, đứng giữa đồi mà nghẹn ngào.
Mùi khói ngày xưa không còn, chỉ còn mùi hoa sim thơm dìu dịu trong gió.
Người ta kể, Lan đã hy sinh trong một chuyến đưa thư cuối cùng.
Mỗi mùa sim nở, lũ trẻ trong làng lại được nghe chuyện “chị Lan đồi sim”.
Chúng bảo với nhau: “Chúng mình phải sống cho đàng hoàng, kẻo phụ công chị.”



