Cựu chiến binh

MŨI KIM ĐẦU TIÊN XA NHÀ

MŨI KIM ĐẦU TIÊN XA NHÀ

04/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

MŨI KIM ĐẦU TIÊN XA NHÀ

Tôi là Nguyễn Huy Nghĩa. Trong đời lính, có những thử thách lớn lao như hành quân, huấn luyện, nhưng cũng có những điều rất nhỏ, rất đời, lại khiến người ta nhớ mãi. Với tôi, đó là lần đầu tiên xa gia đình và tự học vá quần áo – một việc tưởng chừng giản đơn, nhưng chứa đựng biết bao cảm xúc.

Ngày nhập ngũ, tôi rời nhà khi trời còn sớm. Mẹ đứng ở ngõ, dặn đi dặn lại đủ điều. Ở nhà, mọi thứ đều có mẹ lo: áo rách đã có mẹ vá, cúc bung đã có mẹ khâu. Lúc bước lên xe, tôi chỉ nghĩ đơn giản là đi làm nhiệm vụ, chưa kịp hình dung cuộc sống tự lập phía trước sẽ thế nào.

Vào đơn vị rồi, nhịp sống thay đổi hẳn. Mọi việc đều theo giờ giấc, theo kỷ luật. Huấn luyện liên tục, thao trường nắng gió, quần áo mặc ngày này qua ngày khác. Chỉ sau ít tuần, chiếc quần bộ đội tôi đang mặc bị rách một đường nhỏ ở đầu gối. Không lớn, nhưng nếu không vá, rách sẽ rộng thêm.

Tối hôm đó, trong giờ sinh hoạt, tôi thấy mấy anh lớn tuổi hơn lấy kim chỉ ra vá áo. Nhìn họ làm, tôi chợt thấy ngượng. Trước giờ, tôi chưa từng cầm kim vá bao giờ. Tôi lục ba lô, tìm được bộ kim chỉ đơn vị phát. Cầm cây kim nhỏ trên tay, tôi bỗng thấy nhớ nhà da diết.

Mũi kim đầu tiên tôi chọc vào vải lệch hẳn, chỉ rối tung. Tôi loay hoay mãi không xong. Có lúc kim chọc vào tay, đau nhói, tôi khẽ xuýt xoa. Nhìn vết rách vẫn còn đó, tôi bỗng thấy cổ họng nghẹn lại. Lần đầu tiên xa gia đình, tôi mới thấm thía: không còn ai ở bên làm giúp mình những việc nhỏ nhặt nữa.

Một anh trong tiểu đội thấy vậy, liền ngồi lại bên tôi. Anh không nói nhiều, chỉ cầm lấy chiếc quần, chỉ cho tôi cách xỏ chỉ, cách đưa kim cho thẳng. Tôi làm theo, chậm rãi từng mũi một. Mũi đầu còn vụng, mũi sau đỡ hơn. Vá xong, đường chỉ không đẹp, nhưng vết rách đã kín lại.

Nhìn chiếc quần đã được vá, tôi thấy lòng nhẹ đi. Không phải vì vá xong quần, mà vì tôi hiểu ra rằng mình đang lớn lên từng chút một. Xa gia đình không chỉ là xa người thân, mà là học cách tự lo cho bản thân trong mọi việc, từ lớn đến nhỏ.

Những ngày sau đó, tôi dần quen. Quần áo rách, cúc bung, tôi tự vá, tự khâu. Mỗi mũi kim đi qua, tôi lại nhớ đến mẹ. Tôi nhớ bàn tay mẹ thoăn thoắt vá áo cho tôi ngày còn nhỏ, nhớ những buổi tối mẹ ngồi dưới ánh đèn dầu, vừa vá vừa hỏi han con cái.

Có lần tôi viết thư về nhà, không kể nhiều về gian khổ, chỉ kể rằng tôi đã biết tự vá quần áo. Mẹ hồi âm, chữ viết nắn nót: “Biết tự lo là mẹ yên tâm rồi.” Đọc thư, tôi thấy mắt mình cay cay.

Sau này, khi đã quen với đời lính, việc vá áo không còn là chuyện khó. Nhưng mũi kim đầu tiên ấy thì tôi không bao giờ quên. Nó đánh dấu lần đầu tôi thật sự tự lập, lần đầu hiểu rằng trưởng thành đôi khi bắt đầu từ những việc rất nhỏ.

Giờ đây, đã rời quân ngũ, nhìn lại quãng thời gian ấy, tôi vẫn nhớ rõ cảm giác cầm kim vá quần trong đêm đầu xa nhà. Đó không chỉ là kỷ niệm về một chiếc quần rách, mà là kỷ niệm về sự trưởng thành của một người lính trẻ, lớn lên trong xa cách, trong kỷ luật, và trong tình thương thầm lặng dành cho gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MŨI KIM ĐẦU TIÊN XA NHÀ | Câu chuyện thời hoa lửa