Mùi Lá Khô
Mùi Lá Khô
Cuối mùa thu, rừng Trường Sơn phủ đầy lá khô vàng úa. Mỗi bước chân của đơn vị Thành đi qua đều phát ra tiếng xào xạc giữa không gian tĩnh lặng.
Đã nhiều ngày liên tục hành quân, ai cũng mệt mỏi nhưng không ai than vãn. Thành đi cuối hàng, tay giữ chặt khẩu súng còn mắt luôn cảnh giác nhìn quanh.
Một cơn gió mạnh thổi qua làm lá khô bay đầy lối mòn. Mùi lá mục ngai ngái khiến cậu chợt nhớ đến khu vườn nhỏ sau nhà mỗi độ cuối năm.
Ngày ấy, mẹ thường quét lá thành từng đống lớn rồi đốt lên vào buổi chiều. Khói lá khô bay nghi ngút khắp sân khiến tuổi thơ cậu luôn gắn liền với mùi hương ấy.
Giờ đây giữa rừng sâu đầy bom đạn, ký ức bình yên ấy lại hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết.
Khi trời bắt đầu tối, đơn vị dừng chân nghỉ tạm dưới chân đồi.
Giữa thời hoa lửa, chỉ một mùi lá khô quen thuộc cũng đủ khiến người lính trẻ nhớ da diết về mái nhà và những ngày bình yên đã xa.


