Mũi Tên Gãy: Khi Bầu Trời Sụp Đổ
Chiến trường Ia Drăng (thung lũng Drăng) vào tháng 11 năm 1965 là một trong những nơi khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Đây là nơi diễn ra trận đánh quy ước đầu tiên giữa quân đội chính quy Việt Nam (Sư đoàn 304 và 320) và quân đội Mỹ (Sư đoàn Kỵ binh không vận số 1).
Trưa ngày 15 tháng 11 năm 1965, thung lũng Ia Drăng rung chuyển dưới sức nóng khủng khiếp. Ta cùng tiểu đội đang bám sát một đại đội Mỹ ở cự ly chưa đầy 20 mét. Tiếng súng AK và AR-15 đan chéo vào nhau thành một tấm lưới lửa. Ta nghe rõ cả tiếng chửi thề, tiếng gọi nhau thất thanh của lính Mỹ ngay phía sau bụi rậm.
Lúc đó, Trung tá Hal Moore nhận ra tiểu đoàn của ông ta đang bị xé nát. Quân giải phóng từ khắp các hướng tràn xuống như thác lũ. Trong cơn tuyệt vọng để cứu vãn sự diệt vong, Moore đã phát đi tín hiệu qua bộ đàm: "Broken Arrow! Broken Arrow!"
Con biết không, đó là một mệnh lệnh khẩn cấp cấp độ cao nhất: "Một đơn vị Mỹ đang bị tràn ngập, yêu cầu tất cả máy bay chiến đấu có sẵn trên toàn miền Nam Việt Nam đến cứu viện ngay lập tức!"
Chỉ vài phút sau, âm thanh của rừng già bị bóp nghẹt bởi tiếng gầm rú kinh hoàng của đủ loại phản lực: A-1 Skyraider, F-100 Super Sabre... Chúng bay thấp đến mức ta tưởng như có thể chạm tay vào bụng máy bay.
Và rồi... Địa ngục mở cửa.
Những quả bom Napalm – thứ hỗn hợp xăng đặc cháy đến 1.200 độ C – được trút xuống ngay sát vị trí chúng ta và quân Mỹ đang giằng co. Ta thấy những quầng lửa màu cam khổng lồ bùng lên, nuốt chửng những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi trong chớp mắt. Lửa bắn tung tóe như những vòi rồng đỏ rực.
Ngay trước mắt ta, một nhóm lính Mỹ đang cố gắng rút lui thì bị chính bom của phe mình dội trúng. Một người lính trẻ, gương mặt còn dính đầy bùn đất, bị lửa Napalm bén vào lưng. Cậu ta chạy điên cuồng, gào thét những tiếng kêu không còn là tiếng người, rồi ngã gục xuống ngay cạnh một người chiến sĩ của ta cũng đang bị lửa bao vây.
Giây phút ấy, con ạ, ta lặng người đi. Giữa biển lửa mênh mông, cái ranh giới "ta" và "địch" bỗng nhiên mờ xóa. Cả hai đều chỉ là những thân phận nhỏ bé, tội nghiệp dưới sức mạnh hủy diệt tàn khốc của chiến tranh. Lửa không phân biệt màu áo, lửa không phân biệt lý tưởng, nó chỉ biết thiêu rụi tất cả những gì là sự sống.
Sức nóng từ những quả bom ấy làm không khí xung quanh chúng ta cạn kiệt oxy. Ta nằm dán mặt xuống đất, hít lấy chút không khí ít ỏi còn sót lại dưới lớp lá mục. Cảm giác như phổi mình đang bị nung nóng. Đồng đội của ta, anh Lâm "móm", nằm cạnh ta, tay vẫn nắm chặt khẩu súng, nhưng toàn bộ phần lưng đã bị hơi nóng làm bỏng rộp. Anh ấy nhìn ta, không nói được lời nào, chỉ có đôi mắt tràn đầy sự kinh ngạc trước cảnh tượng bầu trời như đang sụp đổ xuống đầu mình.
Khi máy bay rút đi, thung lũng Ia Drăng trở thành một nghĩa địa tro tàn. Những cánh rừng xanh mướt lúc sáng giờ chỉ còn là những thân cây cháy đen, trơ trọi như những ngón tay khô khốc chỉ lên trời oán thán.
Ta bò lại gần người lính Mỹ bị cháy lúc nãy. Cậu ta đã tắt thở, nhưng bàn tay vẫn còn nắm chặt một bức ảnh của một người phụ nữ – có lẽ là mẹ hoặc vợ cậu ta ở một nơi xa xôi nào đó như Georgia hay Texas. Ta nhẹ nhàng nhặt bức ảnh lên, đặt vào lòng bàn tay đã cháy sạm của cậu ấy, rồi lẳng lặng rời đi.
"Broken Arrow" cứu được Hal Moore và những người lính còn lại, nhưng nó cũng để lại một vết sẹo đen ngòm trên da thịt Tây Nguyên và trong tâm hồn những người sống sót như ta. Chiến tranh không phải là những con số thống kê trên báo cáo, mà là cái mùi khét lẹt của thịt da và nỗi đau xé lòng khi nhìn thấy con người bị hủy diệt bởi chính những thứ mình tạo ra.



