MÙI THUỐC LÁ CUỐI NGÀY
MÙI THUỐC LÁ CUỐI NGÀY
Sau một ngày hành quân dài, anh Thành lấy trong túi áo ra mẩu thuốc lá nhỏ đã nhàu nát vì mưa.
Anh châm lửa rồi chuyền từng hơi cho đồng đội như một cách chia nhau chút thư giãn hiếm hoi.
Một chiến sĩ trẻ bật cười: “Thuốc giờ quý hơn cả đường.”
Anh Thành cũng cười rồi phủi lớp tro nhỏ xuống nền đất đỏ.
Ngoài trời, ánh chiều muộn phủ lên cánh rừng còn ám mùi khói bom.
Tiếng gió thổi qua những thân cây cháy nghe dài và buồn.
Cả tiểu đội ngồi tựa nhau nghỉ chân trước giờ lên đường tiếp.
Đến tối, tiếng máy bay địch bất ngờ xuất hiện phía trên khu vực trú quân.
Anh Thành lao đi tải thương giữa màn khói bụi dày đặc.
Mùi thuốc lá cuối ngày năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



