MÙI TÓC CHÁY SAU TRẬN BOM
MÙI TÓC CHÁY SAU TRẬN BOM
Sau trận bom chiều hôm ấy, cả khu rừng phủ đầy khói và đất đỏ.
Anh Nam cùng đồng đội đào bới suốt nhiều giờ để tìm những người bị vùi lấp.
Trong làn khói khét lẹt, anh bất chợt ngửi thấy mùi tóc cháy còn sót lại sau vụ nổ.
Không ai nói gì nhưng mắt ai cũng đỏ hoe.
Một chiến sĩ trẻ ngồi lặng bên mép hố bom, hai bàn tay vẫn còn run vì xúc động.
Anh Nam đặt tay lên vai bạn rồi khẽ nói: “Còn sống là còn chiến đấu.”
Đêm xuống, cả tiểu đội ngồi yên bên bếp lửa mà không ai ngủ được.
Ngoài trời, gió rừng thổi qua những tán cây cháy đen nghe lạnh đến nao lòng.
Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục lên đường giữa màn sương dày đặc của Trường Sơn.
Mùi khói và tóc cháy năm ấy mãi là ký ức đau đáu của thời hoa lửa.



