MŨI TRƯỞNG ĐẶC CÔNG A GIẤY - NGƯỜI VIẾT NÊN HUYỀN THOẠI ĐẠI ĐỘI 207 TRÊN MẢNH ĐẤT ĐĂK GLEI ANH HÙNG
MŨI TRƯỞNG ĐẶC CÔNG A GIẤY - NGƯỜI VIẾT NÊN HUYỀN THOẠI ĐẠI ĐỘI 207 TRÊN MẢNH ĐẤT ĐĂK GLEI ANH HÙNG
A GIẤY VÀ ĐẠI ĐỘI 207: NHỮNG DẤU CHÂN HUYỀN THOẠI NƠI CỰC BẮC TÂY NGUYÊN
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ tại vùng đất Kon Tum, cái tên Đại đội 207 đặc công đã trở thành nỗi khiếp đảm của kẻ thù. Và trong đội hình tinh nhuệ ấy, có một người con ưu tú của dân tộc Giẻ Triêng, người đã dùng cả tuổi trẻ để viết nên những trang sử vàng cho mảnh đất Đắk Glei: Cụ A Giấy.
Những "mũi tên đồng" giữa lòng địch Mùa xuân năm 1968, khi cả nước sục sôi khí thế tổng tiến công, cụ A Giấy khi ấy là một trong bốn mũi trưởng xuất sắc nhất của Đại đội 207. Trong trận đánh lịch sử vào Ty Cảnh sát Kon Tum, cụ cùng các đồng đội huyền thoại như A Xâu, A Re, A Đơn đã thực hiện một cuộc tập kích táo bạo.
Giữa đêm giao thừa, bằng lối đánh "nở hoa trong lòng địch", cụ A Giấy đã chỉ huy mũi tiến công của mình luồn sâu, đánh hiểm, làm tê liệt hoàn toàn bộ máy kìm kẹp của địch tại thị xã. Những con số không biết nói dối: hàng chục trận đánh lớn nhỏ dọc theo trục Quốc lộ 14 và Quốc lộ 24, hàng trăm tên địch bị loại khỏi vòng chiến đấu dưới sự chỉ huy mưu trí của cụ và các mũi trưởng đặc công Đắk Glei.
Sức mạnh từ đại ngàn Ngọc Linh Chiến công của cụ A Giấy không tách rời sự dẫn dắt của người cha già cách mạng – Cụ A Mét. Nếu cụ A Mét là người đặt nền móng cho làng kháng chiến Xốp Dùi, là người "truyền lửa" đánh giặc bằng chông tre, bẫy đá, thì cụ A Giấy và anh hùng A Xâu chính là những người hiện thực hóa tinh thần ấy bằng lối đánh hiện đại, sắc bén của binh chủng đặc biệt.
Họ – những người con của núi rừng Ngọc Linh – đã chứng minh rằng: Dù vũ khí của kẻ thù có tối tân đến đâu, cũng phải khuất phục trước ý chí sắt đá của những người chiến sĩ coi độc lập dân tộc là lẽ sống.
Hòa bình lập lại, người anh hùng đặc công A Giấy trở về gắn bó với thôn Chung Năng, xã Đắk Pék. Cụ ra đi khi mái đầu đã bạc, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho thế hệ mai sau. Thật đáng tiếc khi những hình ảnh về cụ nay không còn nhiều để lớp trẻ được chiêm ngưỡng dung mạo của một huyền thoại. Nhưng dẫu chân dung có phai mờ, lòng yêu nước và ý chí quật cường của cụ vẫn sẽ mãi là di sản quý báu truyền lại cho muôn đời. Cụ A Giấy là niềm tự hào chung của người dân Đắk Glei. Cụ A Giấy chính là "nhân chứng sống", là cầu nối đưa thế hệ trẻ hôm nay trở về với một thời "hoa lửa" hào hùng.
Đăk Glei hôm nay đã thay da đổi thịt, những vết tích chiến tranh dần được thay thế bằng màu xanh của cà phê, của sâm Ngọc Linh. Nhưng tinh thần của cụ A Giấy, cụ A Mét và những người anh hùng Đại đội 207 sẽ mãi như ngọn lửa không bao giờ tắt trên đỉnh núi cao, nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình và sự kiên cường của con người Tây Nguyên.



