Bài viết

MƯỜI BẢY MÙA XUÂN Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

MƯỜI BẢY MÙA XUÂN Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Hà Tĩnh22/08/2026xã Lạc Phượng (Xã Lạc Phượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ƯỜI BẢY MÙA XUÂN Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Có những nơi trên đất nước này, chỉ cần nghe tên thôi cũng đủ khiến người ta lặng đi. Ngã ba Đồng Lộc là một nơi như thế. Nơi ấy hôm nay đã trở nên yên bình, có cây xanh, có những con đường trải dài và những nén hương được thắp lên để tưởng nhớ những người đã nằm lại. Nhưng hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng là một trong những điểm giao thông ác liệt của chiến tranh.

Mỗi lần nhìn hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ, tôi lại tự hỏi: Nếu sống trong những năm tháng ấy, liệu tôi có đủ can đảm để lựa chọn như họ?

Mười cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc năm xưa đều còn rất trẻ. Họ rời quê hương, rời gia đình để làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của họ không phải là những trận đánh trực tiếp ngoài chiến trường. Họ san lấp những hố bom, sửa đường, bảo đảm giao thông để những đoàn xe có thể tiếp tục đi qua. Công việc tưởng như thầm lặng ấy lại vô cùng nguy hiểm, bởi mỗi lần bước ra giữa con đường là một lần họ đối diện với bom đạn.

Trong số những người con gái ấy có chị Võ Thị Tần.

Chị sinh ra ở Hà Tĩnh, trong một gia đình lao động. Tuổi trẻ của chị cũng từng có những ước mơ rất bình dị. Nhưng chiến tranh đã khiến những ước mơ ấy phải nhường chỗ cho một lựa chọn lớn hơn: lên đường phục vụ Tổ quốc.

Tôi đặc biệt xúc động khi nghĩ về những người con gái ấy không phải với tư cách những “người hùng” trong sách giáo khoa, mà như những cô gái tuổi mười bảy, mười tám, đôi mươi. Họ cũng biết nhớ nhà, cũng có gia đình để thương, cũng có những điều chưa kịp thực hiện.

Có lẽ điều khiến sự hy sinh của họ trở nên đau đáu chính là tuổi đời còn quá trẻ.

Họ chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân.

Chưa kịp đi hết những con đường của riêng mình.

Chưa kịp trở về bên mẹ sau những ngày xa nhà.

Vậy mà giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, họ vẫn ở lại nơi tuyến đường ác liệt ấy, làm công việc của mình với một niềm tin giản dị: con đường phải được thông, những chuyến xe phải tiếp tục đi, và cuộc chiến đấu của dân tộc phải được tiếp sức

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn