Bài viết

Mười Bông Hoa Bất Tử Giữa Tọa Độ Chết Đồng Lộc

​Bài viết là khúc tráng ca đầy xúc động về 10 nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 tại ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Hành trình ngược dòng thời gian về những năm tháng bom cày đạn xới, nơi có những "đóa hoa" nở giữa chiến trường và một thế hệ thanh xuân sẵn sàng dâng hiến tất cả cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Gia Lai08/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mười Bông Hoa Bất Tử Giữa Tọa Độ Chết Đồng Lộc

​Bài viết là khúc tráng ca đầy xúc động về 10 nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 tại ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Hành trình ngược dòng thời gian về những năm tháng bom cày đạn xới, nơi có những "đóa hoa" nở giữa chiến trường và một thế hệ thanh xuân sẵn sàng dâng hiến tất cả cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Câu chuyện được chia sẻ từ sinh viên Trần Hồng Phúc-Văn học k48.

Ngã ba Đồng Lộc những năm tháng kháng chiến chống Mỹ là "tọa độ chết", nơi mỗi mét vuông đất đều gánh chịu hàng tấn bom đạn. Nhưng chính tại nơi "máu trộn bùn non" ấy, mười bông hoa trinh nữ đã dâng hiến tuổi xuân xanh nhất của mình cho mạch máu giao thông của Tổ quốc không bao giờ tắt.

​Những cô gái tuổi đôi mươi

​Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong tỉnh Hà Tĩnh khi ấy gồm 10 cô gái, người trẻ nhất mới 17, người chị cả cũng chỉ mới 24 tuổi. Họ đến từ những vùng quê khác nhau nhưng gặp nhau ở một điểm chung: Sẵn sàng đem thân mình làm "cọc tiêu" cho xe vào tiền tuyến.

​Giữa cái nắng cháy da thịt của vùng đất miền Trung và tiếng gầm rú của máy bay địch, công việc của các chị là san lấp hố bom, giữ cho đường thông suốt. "Sống bám cầu đường, chết kiên cường bất khuất" không chỉ là khẩu hiệu, đó là hơi thở mỗi ngày của họ.

​Buổi chiều định mệnh

​Ngày 24/7/1968, một buổi chiều định mệnh. Sau nhiều đợt ném bom dữ dội, tiểu đội của chị Võ Thị Tần nhận lệnh ra san lấp hố bom để mở đường cho đoàn xe sắp đi qua.

​Trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống. Khói bụi mù mịt, đất đá tung trời. Khi tiếng động cơ máy bay xa dần, đồng đội chạy đến thì chỉ còn thấy những hố bom sâu hoắm. Cả 10 chị đã hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ, có người chưa kịp nhận bức thư tay từ gia đình, có người vẫn còn giữ vẹn nguyên lời hẹn ước với người yêu nơi chiến trường.

​Bài thơ viết từ hầm chữ A

​Xúc động nhất là bức thư của chị Võ Thị Tần gửi về cho mẹ trước lúc hy sinh vài ngày: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ, ban đêm chúng nó thắp đèn để chúng con làm đường, còn ban ngày chúng nó đem bom đến tặng cho chúng con...". Cái lạc quan, cái chất "thép" của những cô gái trẻ trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất chính là ngọn lửa thắp sáng lên chuyên mục "Thời hoa lửa" suốt nhiều thập kỷ qua.

​Khát vọng hòa bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn