MƯỜI BÔNG HOA Ở ĐỒNG LỘC
MƯỜI BÔNG HOA Ở ĐỒNG LỘC

MƯỜI BÔNG HOA Ở ĐỒNG LỘC
Mùa hè năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn.
Giữa trọng điểm ác liệt ấy có mười cô gái thanh niên xung phong của Tiểu đội 4. Người lớn nhất mới hai mươi bốn tuổi, người nhỏ nhất chỉ vừa mười bảy.
Họ là những cô gái rất đỗi bình thường.
Sau mỗi lần san lấp hố bom, họ lại trở về căn lán nhỏ, giặt áo, chải tóc, kể chuyện quê nhà và trêu nhau về những ngày hòa bình.
Có người mơ sau chiến tranh sẽ trở về làm ruộng cùng cha mẹ.
Có người muốn tiếp tục đi học.
Có người chỉ mong được mặc một chiếc áo thật đẹp, đi trên con đường không còn tiếng máy bay.
Cô em út từng cười:
— Sau này hòa bình, chúng mình phải quay lại Đồng Lộc xem nơi này đẹp thế nào nhé!
Cả tiểu đội cười vang.
Nhưng rồi tiếng còi báo động lại vang lên.
Mười cô gái lập tức cầm cuốc, xẻng chạy về phía mặt đường.
Nhiệm vụ của họ là giữ cho tuyến đường luôn thông suốt, để những đoàn xe chở người và hàng hóa tiếp tục hướng về chiến trường miền Nam.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau một trận bom dữ dội, mặt đường lại bị cày xới.
Mười cô gái tiếp tục ra làm nhiệm vụ.
Nắng nóng.
Khói bom.
Đất đỏ bám đầy mái tóc và khuôn mặt.
Một cô vừa xúc đất vừa nói:
— Cố lên, thông đường rồi tối nay chúng mình lại hát!
Người bên cạnh cười:
— Nhớ giữ lời đấy!
Tiếng cuốc, tiếng xẻng lại vang lên.
Bất chợt, tiếng máy bay xuất hiện trên bầu trời.
— Máy bay! Xuống hầm!
Tất cả nhanh chóng chạy về nơi trú ẩn.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên.
Mặt đất rung chuyển.
Khói bụi phủ kín cả khu vực.
Khi đồng đội chạy đến, không còn nghe thấy tiếng gọi nhau của mười cô gái nữa.
Người ta đào đất.
Gọi từng cái tên.
Nhưng Đồng Lộc chỉ còn im lặng.
Mười cô gái đã mãi mãi nằm lại nơi họ vừa chiến đấu để giữ con đường.
Những ước mơ về ngày trở về, về mái nhà, về những buổi đi học, những cuộc gặp gỡ và những ngày bình yên cũng dừng lại ở tuổi mười tám, đôi mươi.
Nhiều năm sau, Ngã ba Đồng Lộc đã phủ một màu xanh.
Những con đường rộng mở.
Xe cộ qua lại bình yên.
Không còn hố bom.
Không còn tiếng còi báo động.
Mười cô gái năm ấy không thể trở về nhìn thấy ngày hòa bình mà họ từng ao ước.
Nhưng mỗi tháng Bảy, người dân và những thế hệ trẻ vẫn tìm về Đồng Lộc, đứng trước mười ngôi mộ nằm cạnh nhau và thắp những nén hương.
Bởi giữa một thời hoa lửa, có mười cô gái đã gửi lại cả tuổi thanh xuân để giữ cho con đường của Tổ quốc không bao giờ bị ngắt.



